Thư chỉ cảm thấy hơi thở mình nhẹ nhàng hơn khi Kỳ Tuấn nói một vài câu trước khi kết thúc talkshow, cô cảm thấy những đòn trả thù của Kỳ Tuấn tuy đơn giản mà thâm sâu hơn rất nhiều. Chứng tỏ cô có thể gây khó dễ cho anh trong kỷ luật của công việc chứ còn về mặt này, Thư đang chịu lép vế hơn. Tuy nhiên cô vẫn tự tin vào bản năng trả thù của một phụ nữ bị dồn vào thế chân tường. Kỳ Tuấn có vẻ đã lấy lại nụ cười quen thuộc sau khi diễn khá ngọt với Minh Thư.
- Tôi không nghĩ Kỳ Tuấn lại chọn vật đó, tuy nhiên, có cách suy nghĩ như thế, tôi nghĩ anh ấy sẽ là một người cha tuyệt vời.
Minh Thư đang sửa soạn chuẩn bị ra về, cô quay lại và bất ngờ với cách Phương My nói chuyện. Minh Thư hỏi:
- Cô và Kỳ Tuấn biết nhau trước rồi hả?
- Không hẳn.
- Tôi chỉ tin vào những điều mắt tôi chứng kiến. Lựa chọn à? Tôi nghĩ đó là điều ngẫu nhiên thôi, Kỳ Tuấn tốt nghiệp xuất sắc ngành báo chí, những phát biểu đó chỉ là một thủ thuật đánh lừa tri thức mọi người thôi.
- Cuộc sống hôn nhân của hai bạn có vẻ khá ngột ngạt sau ống kính.
- Ý cô là gì?
- Không. Chỉ là tôi cảm thấy như thế. Hai bạn đến với nhau vì đứa trẻ hả?
- Cô không nên quá quan tâm vào cuộc sống của các học viên như vậy.
- Tôi không hiểu hai bạn như thế nào nhưng tôi khuyên, hôn nhân là một canh bạc lớn của cuộc đời, cũng như là một vũ khí nguy hiểm, kể cả cho chúng ta lẫn bạn đời.
- Cô đã kết hôn chưa?
- Nhưng tôi có kinh nghiệm. Bởi vì tôi ...
Kỳ Tuấn quay trở vào vì thấy Minh Thư đứng ở đây trong quá lâu, Minh Thư trông thấy Kỳ Tuấn bèn luống cuống mặc áo khoác vào rồi nhanh chóng bước vào xe. Kỳ Tuấn nhìn Phương My rồi hỏi:
- Cô nói gì với vợ tôi vậy?
- Trao đổi thôi. Đi mà hỏi vợ anh đi.
- Liệu hồn cô đấy. Cái gì đã qua rồi thì cho nó qua luôn đi.
Kỳ Tuấn lái xe đưa Minh Thư về nhà, lúc bước xuống xe, Minh Thư mang giày cao gót tình cờ vấp phải một thanh sắt nằm giữa lối đi. Đế giày bị gãy còn Thư thì loạng choạng mất thăng bằng, Kỳ Tuấn đi phía sau vội vàng đỡ lấy Minh Thư:
- Cẩn thận!
Minh Thư nhìn Kỳ Tuấn, rồi anh đỡ cô đứng dậy và bước vào nhà trước. Lúc Minh Thư lên tới phòng thì Kỳ Tuấn đã thay xong bộ quần áo, người gì mà tắm nhanh thế nhỉ? Thư tự hỏi rồi lại cởi giày ra nhìn cái mắt cá ửng đỏ. Kỳ Tuấn ở trong phòng một lúc khá lâu, anh lục lọi khắp nơi. Minh Thư hỏi:
- Anh tìm thứ gì? Căn phòng này là tôi sắp xếp, anh có thể hỏi nếu không biết kia mà.
- Không phải việc của em. Ngủ đi!
Kỳ Tuấn tình cờ thấy một hộp thuốc khá lạ trong ngăn kéo sát giường ngủ. Tranh thủ lúc Minh Thư không để ý, Kỳ Tuấn lén cho một viên vào túi. Rồi anh đi ra ngoài. Buổi tối hôm đó, Tuấn nằm ngoài sofa mà cứ liên tục nhìn viên thuốc. Nếu anh ra ngoài ngay thì đầu óc sắc sảo của Minh Thư sẽ nghi ngờ. Cô đang âm mưu gì? Tự bức tử mình hay là đang muốn sát hại chính anh? Tuấn trằn trọc suy nghĩ.
Những lần xuất hiện cùng nhau giữa Kỳ Tuấn và Phương My đã không chỉ còn là giáo viên và người đi học. Phương My có một thói quen khá giống Minh Thư, luôn thích gọi Cappuccinno, đã là lần thứ hai đi cùng nhau nhưng cô vẫn luôn chỉ gọi loại cà phê Italy mà thôi. Kỳ Tuấn nói:
- Cô hẹn tôi ra đây làm gì?
- Anh luôn muốn biết mà.
- Cô đã chịu nhận cô là Phương My.
- Tôi là Phương My.
- Tại sao cô lại trốn tránh tôi?
- Làm cách nào để anh chấp nhận sự giải thích từ tôi?
- Ý cô là gì?
- Cô chưa giải thích làm sao biết tôi có chấp nhận hay không?
- Không ai muốn làm việc gì bí mật mà không có lí do.
- Cô dẹp cái lời thoại hoa văn của cô sang một bên đi. Tôi không muốn dài dòng.
- Ngày đó, tôi có thể lựa chọn ra đi hoặc ở lại. Nhưng tôi đã lựa chọn ra đi. Vì tôi muốn anh quên tôi và tôi cũng quên anh.
- Cô vẫn xem tôi là một thằng nhóc. Không chịu nỗi sự trêu ghẹo của bạn bè nếu chấp nhận tình yêu của một thằng nhỏ hơn cô 2 tuổi. Chỉ vậy thôi sao?
- Nhưng lúc đó tôi không thể vì tình yêu này mà tôi đánh mất cả giấc mơ của mình. Ba mẹ tôi phản đối chuyện tôi chỉ suốt ngày quanh quẩn với một thằng bé nhỏ hơn 2 tuổi yếu đuối, nhút nhát. Tôi muốn rời khỏi anh khi anh chưa thực sự yêu tôi mà chỉ mới thích tôi thôi. Tôi không muốn làm anh đau khổ. Tôi có thể ra nước ngoài học hành thay vì phải ở lại vì một tình yêu thơ bé. Tôi chỉ xem anh như một đứa em trai mà thôi. Đứa em trai cần tôi bảo vệ, chia sẻ và an ủi.
- Cô có nghĩ rằng một lí do lãng nhách có thể làm thằng bé đó tổn thương suốt một thời gian dài không?
- Nhưng anh còn nhớ tôi đã nói, nếu lúc ta gặp lại, anh vẫn chưa có người yêu thì tôi sẽ là người yêu của anh. Ngày đó tôi hứa giống như tôi chỉ hứa bởi vì tôi không muốn anh khóc mà thôi. Nhưng ...Những ngày tháng xa anh, ... Tôi nghĩ tôi đã cảm nhận tình cảm của tôi dành cho anh là có. Không phải tình cảm chị em nữa. Mà là tình yêu.
- Cô sai rồi.
Kỳ Tuấn nhìn Phương My, anh nói bằng một giọng uất nghẹn:
- Cô nghĩ rằng cách của cô là hay sao? Suy nghĩ của cô quá nhẫn tâm và ngu ngốc. Tại sao cô không nghĩ đứa trẻ đó sẽ bị một đả kích lớn? Một thằng nhóc 13 tuổi có lẽ chưa biết rõ tình yêu thực sự là như thế nào nhưng nó sẽ xem cú vấp ngã đầu đời ấy làm định nghĩa tình yêu cho tất cả mối tình sau. Vì nó đã bị tổn thương, đầy cay đắng và nước mắt. Nên nó tự nhủ rằng, bất cứ thứ gì cũng có thể đùa giỡn, vui thì chơi, không vui thì ngừng lại. Người cho nó yêu thương, dạy nó biết thế nào là thương yêu thực chất chỉ xem tình cảm là một trò đùa. Nên nó sẽ không bao giờ yêu như cách nó đã yêu lần đầu nữa.
- Kỳ Tuấn, tôi đã ước có thể làm gì để anh thôi buồn nữa.
- Tôi đã không biết buồn từ lâu rồi.
- Tôi có thể hỏi anh một điều không?
- Nói đi.
- Nếu như lần này gặp lại tôi, anh vẫn chưa kết hôn. Anh và tôi có cơ hội nào không?
Kỳ Tuấn chỉ đứng dậy và nói lạnh lùng:
- Tình yêu ... chỉ là một trò chơi mà thôi. Nếu cô thích, tôi vẫn có thể làm bạn trai của cô.
- Tôi nghiêm túc. Không đùa giỡn.
- Kết hôn hay độc thân gì thì tôi cũng có thể đùa giỡn được. Với bất cứ ai!
- Tôi không ngờ anh lại trở nên như vậy.
- Tôi không ngờ vì cô mà tôi lại trở nên như vậy.
Kỳ Tuấn như muốn phủ nhận tất cả. Với tính cách của một con người nếu đã thua một ván thì sẽ đánh đến khi nào chiến thắng tất cả các ván còn lại, Tuấn không tin rằng Phương My lại đối xử với anh như thế. Với thất bại đáng quên của một khúc tình yêu dang dở, giờ đây Tuấn cảm thấy bối rối khi Phương My hỏi anh điều đó. Đang trong tình cảnh cố lấy lòng Minh Thư một cách vô vọng thì Phương My xuất hiện một lần nữa lại làm anh chao đảo. Tuấn không nghĩ nhiều đến Phương My vì cô cũng không xinh đẹp hay quyến rũ như cô vợ “tài sắc vẹn toàn” của Tuấn.
Chỉ đơn giản một điều...
Tình đầu là thứ tình cảm khó quên nhất.
Trái tim Tuấn liệu có đi lạc đường khi anh đứng giữa lối đi của tình yêu theo tính cách hiện tại, chỉ đùa giỡn, không xem mọi thứ là thật và tình yêu của một cậu bé Thái Kỳ Tuấn những ngày đầu chập chững yêu đương. Trong khi Tuấn đã bắt đầu có những cảm giác ghen tuông và tức giận về Minh Thư thì Phương My lại chủ động khơi lại mối tình ngày xưa. Anh phải làm gì và nên làm gì cho đúng?
Chap 37:
Đêm thứ bảy, Vương Khang với nỗi lo nhà cửa và gia đình không cho phép anh ở trong quá rượu quá lâu. Trở về căn hộ ọp ẹp, Khang mở tủ uống hết chai nửa chai nước khoáng, anh ngồi đó thở dốc một chút. Đang ngồi mở laptop và mở một bản nhạc giao hưởng nghe thoải mái đầu óc, Khang nghe có tiếng gõ cửa, anh chàng ngồi dậy, không tin vào mắt mình. Nhã Trúc đang đứng trước mặt Khang và mỉm cười nhìn anh:
- Tôi không đủ tiền ở khách sạn, có thể cho tôi tá túc một đêm không?
- Mời vào... Tất nhiên là được rồi.
Vương Khang vui lắm, nhưng anh lục hết cái tủ lạnh bé cỏn con cũng không tìm được thứ gì đãi khách ngoài hai lon bia 333 và mấy quả táo đỏ đã để khá lâu trong này. Nhã Trúc nhìn quanh rồi nói:
- Nơi này vẫn không khác gì so với 2 tháng trước đây.
- Mới đó mà 2 tháng rồi sao?
- Làm tròn thôi.
- Sao cô về Việt Nam bất ngờ vậy?
- Muốn gây bất ngờ cho anh.
- Ừ. Bất ngờ thật.
- Anh vẫn sống tốt chứ?
- Tôi đã không còn là nhân viên tập sự nữa. Có lời khen nào dành cho sự cố gắng của tôi không?
- Cảm ơn như thế này nhé!
Nhã Trúc bất ngờ hôn lên má Vương Khang, anh chàng đỏ mặt mỉm cười. Nhã Trúc đứng dậy và nói:
- Tôi cần tắm mát. Hôm nay, nhường cái giường thân yêu của anh cho tôi nhé.
- Tôi sẽ chuẩn bị.
Nhã Trúc vừa quay đi, Vương Khang thậm chí vui mừng đến nỗi nhảy cẫng lên đụng cả trần nhà, Nhã Trúc chỉ mỉm cười nhìn anh chàng tự xoa đầu mình. Khang cũng không biết lý do vì sao Trúc lại quay trở về đột ngột như vậy. Nhưng, sự vui mừng bởi “nàng thơ” trong lòng đột nhiên xuất hiện giữa đêm đã xua tan bao mệt mỏi. Vương Khang tủm tỉm cười nghĩ rằng, những dòng e-mail yêu thương của anh cũng dần dần cho kết quả đẹp.
Sáng muộn chủ nhật, vẫn người trong phòng, kẻ ngoài sofa, Mặt Trời đã lên gần tới đỉnh. Chuông cửa réo inh ỏi mà chẳng ai chịu ra mở, Minh Thư cố ngủ thêm chút nữa, bụng ngày một lớn nên cô lười dậy sớm hơn. Đã hết thời kỳ nghén thai nhưng Thư vẫn còn cảm giác khó chịu, Kỳ Tuấn thì sau cả đêm quậy tưng bừng ở bar, giờ đang là lúc ngon giấc thì lại bị phá rối bởi tiếng chuông. Nhã Trúc nhìn Vương Khang tỏ vẻ khó chịu:
- Có nhầm nhà không đấy?
- Chắc chắn là ở đây. Bấm lại thử xem.
Chịu không nổi tiếng chuông, Kỳ Tuấn đứng dậy và mở cửa, trông thấy Vương Khang và Nhã Trúc đi cạnh nhau, Kỳ Tuấn hỏi giọng vẫn ngáy ngủ:
- Tới sớm vậy!
- Biết hôm nay là chủ nhật, để dành cho anh chị cả buổi sáng còn gì. 10h45’ rồi anh chị ơi.
- Mời vào.
Kỳ Tuấn mở cửa, Minh Thư vẫn còn đang ngủ, Vương Khang hỏi:
- Ủa? Anh làm gì ngoài này mà chăn gối chất đầy ra thế? Ngủ riêng à?
- Làm gì có... Thôi, trong tủ lạnh có đầy đủ mấy thứ hai đứa muốn. Chờ anh vài phút!
Kỳ Tuấn gãi đầu đi vào phòng, anh chàng kéo chăn đột ngột xuống, Minh Thư dụi mắt:
- Anh muốn S.e.x không đúng giờ đấy.
- Tôi bỏ tiền ra để đem cô về đây kia mà. Tôi muốn làm chuyện đó lúc nào mà không được. Dậy đi, nhà có khách!
Kỳ Tuấn và Minh Thư vào chung một toilet, sau đó cả hai cùng ra một lượt. Nhã Trúc trông thấy Minh Thư đã ríu rít:
- Chị Thư, chị đây rồi. Nhớ ghê cơ!
- Chào cô nàng gấu bông màu hồng.
- Chị này ...
Vương Khang và Nhã Trúc ửng đỏ cả mặt khi nhắc tới chuyện ấy. Kỳ Tuấn vỗ vai Vương Khang:
- Sao lần này chịu làm tài xế cho tiểu thư đỏng đảnh vậy?
- Tụi này là bạn mà.
- Ngồi lên được Nouvo LX của cậu thì hẳn phải chiếm vị trí quan trọng lắm đây.
- Thôi, đừng chọc ghẹo nhau nữa.
- Em đến đây đã đói lắm rồi. Hai người không có gì đãi em ăn sao?
- Có thì có. Nhưng phải nấu.
- Vậy thì em và chị Thư sẽ vào bếp. Anh và Khang thì lo dọn một bàn tiệc linh đình ngoài ban công đi nhé!
- Cũng được thôi. Làm cái gì ngon vào nhé!
Nhã Trúc và Minh Thư bước vào căn bếp rộng rãi và tiện nghi, thấy căn bếp ngăn nắp sạch sẽ, Nhã Trúc nói:
- Chị chăm lau dọn quá nhỉ?
- Anh chị đi làm suốt, ít khi nấu ăn. Nên đồ đạc vẫn còn mới.
- Cuộc sống trước và sau hôn nhân như thế nào?
- Em phỏng vấn chị đó hả?
- Em đang lấy đề tài của anh chị làm bài luận văn.
- Hả?
- Chỉ làm nền thôi.
- Mà đề tài gì?
- Hôn nhân bất đắc dĩ.
- Em biết anh chị thế nào không mà gọi là hôn nhân bất đắc dĩ?
- Nhưng có. Đúng không nè?
- Thôi đi cô. Nói về cô đi, nhất định lần trở về đột ngột phải có liên quan đến cậu nhân viên ngoan nhất của tôi.
Nhã Trúc ngừng lại không cười nữa, cô nhìn ra ngoài kia, nơi Vương Khang và Kỳ Tuấn đang lau bàn ghế, trang trí bữa tiệc nhỏ dành cho 4 người. Kỳ Tuấn hỏi:
- Đêm qua hai người ở chung à?
- Phải. Nhưng là ở chung nhà chứ không phải chung giường.
- Nếu trở về trong một phút đột ngột thế này, chắc chắn cô ấy cũng sẽ cho cậu một bất ngờ.
- Theo anh, đó có phải là việc những e-mail thương nhớ đêm ngày của tôi đã đơm hoa kết trái rồi không?
- Thôi đi Romeo giữa đất Sài Thành ơi ...Con gái bây giờ không động lòng vì mấy cái chuyện cổ xưa như thế đâu.
- Đừng có châm chọc nhau nhé, tôi với anh chưa thân thiết đến cỡ đó đâu.
- Ừ biết rồi. Nhưng ít ra cậu cũng đã từng phải ngồi nghe ý kiến của tôi.
- Vậy bất ngờ đó là gì? Anh có đoán được không?
- Tôi chỉ có thể dành hai chữ bất ngờ dành cho cậu thôi. Có thể làm cậu muốn nhảy lên tận mây xanh vì sung sướng cũng có thể làm cậu nhảy ùm xuống nước, văng tục vài câu và nói: “Chết đi cho rồi!”
- Thái Kỳ Tuấn!
- Im lặng, tôi đã nói là không có đùa giỡn
Ở trong bếp, cuộc nói chuyện giữa Minh Thư và Nhã Trúc cũng sôi nổi không kém:
- Nếu không muốn tiếp tục, tốt hơn hết là hãy nói rõ với người ta một tiếng. Vương Khang là một anh chàng có nghị lực, nhưng cũng dễ dàng bị chi phối nếu lãnh nhận thất bại.
- Chị cũng nghĩ em sẽ làm vậy hả?
- Sao? Không đúng à?
- Giữa tháng 4 này, ai cũng đang gấp rút vào kỳ thi cuối kỳ, thậm chí không ra ngoài dù chỉ là đi café thì làm sao em có thể quay về. Chỉ là em cảm thấy, việc nói rõ với Khang còn quan trọng hơn cả việc học mà. Em không nên để anh ấy chờ đợi vô ích nữa.
- Nhưng em từ chối cậu ấy theo cách thật khó chấp nhận.
- Thật ra là em không chiến thắng được chính em. Em không thể bỏ qua những định kiến con nhà giàu hay nhà nghèo, nói như vậy không phải vì em chê Vương Khang nghèo, nhưng mà ...Lỡ như em và anh ấy yêu nhau, không có sự thống nhất giữa hai lối sống có thể làm em và anh ấy dễ chia tay. Chị cũng biết đó, em đã từng bị lừa dối quá nặng nề,nói tóm lại, chừng nào em chưa chắc chắn về bất cứ một điều gì, em sẽ không để Vương Khang suy nghĩ nhiều cho em nữa đâu.
- Vậy là em cũng có tình cảm với Đỗ Khang à?
- Em luôn mong là nó dừng lại đúng lúc.
- Đừng cố phủ nhận những gì con tim đang thì thầm. Hãy biết lắng nghe và chấp nhận sự thật từ con tim.
- Chị nói được như em thì cũng phải làm được nhé.
- Ý chết, nhà hết rau để làm salad trộn rồi.
- Để tôi đi mua cho.
Vương Khang nhanh miệng, Minh Thư liền xua tay:
- Sao như thế được? Cậu và Trúc là khách mà.
- Hay là em với chị Thư đi siêu thị nhé.
- Em lái xe cẩn thận đấy.
Kỳ Tuấn dặn Nhã Trúc rồi thoáng nhìn Minh Thư. Nhìn cả hai xuống tầng trệt và lái xe đi. Kỳ Tuấn thở dài:
- Trông tôi có giống người sắp được hưởng niềm hạnh phúc làm cha không?
- Anh nói điên khùng gì vậy?
- Tôi hỏi cậu trông tôi có giống một người đã có vợ con không?
- Điên thật. Hỏi vậy mà cũng đi hỏi. Ai chẳng biết anh vừa cưới Hoàng Ngọc Minh Thư, đang tham gia một khóa học chuẩn bị cho đứa con đầu lòng. Hạnh phúc quá hóa điên rồi à?
- Phải.
Tuấn uống một chút rượu, anh chàng mím môi xoay xoay chiếc nhẫn cưới:
- Đúng là cô ấy sắp làm tôi phát điên thật rồi.
Minh Thư và Nhã Trúc đi vào siêu thị và chọn những bó rau tươi ngon làm salad. Nhã Trúc thì hí hửng:
- Để cho bọn họ chờ đã luôn. Lâu lâu chị em mình mới gặp mặt, lên tầng trên dọn siêu thị nào!
- Từ từ thôi, chị không chạy nhảy như em được.
Lúc cả hai đang mãi lựa chọn quần áo thì thấy một cảnh tượng không mấy gì là vui vẻ bên phía đối diện. Trình Can và Phương Dung tình tứ trao nhau nụ hôn ngay cả ở chốn đông đúc. Trình Can nhận ra ánh mắt của Minh Thư và Nhã Trúc đang nhìn, anh nói nhỏ với Phương Dung rồi Phương Dung bước xuống trước. Trình Can chạy sang:
- Em về khi nào thế?
- Lúc nãy anh đi với ai vậy?
- Là ... Phương Dung.
- Em biết cô ta là Phương Dung. Nhưng hai người bước ra từ cái chỗ đó, là ý gì đây?
- Khoan hãy nói chuyện này. Anh cần nói chuyện với Minh Thư.
Thư nghe thế vội vàng tránh mặt chỗ khác. Nhưng Trình Can đã nắm tay cô lại và nói:
- Thư à, hôm trước chúng ta vẫn chưa nói chuyện xong. Sao em không nghe điện thoại của anh?
- Xin lỗi, tôi nghĩ giữa chúng ta không còn gì để nói.
- Không thể gọi điện hỏi thăm nhau sao?
- Tôi đã có chồng. Anh muốn phá vỡ gia đình tôi hả?
- Nếu em kết hôn mà thực sự vì em yêu hắn thì anh cũng không quấy rối em như thế này đâu. Anh biết em không hề hạnh phúc khi kết hôn với Thái Kỳ Tuấn. Em chỉ vì đứa con thôi! Em có cần phải vì tăng sự chú ý cho công việc, gây thu hút cho người đọc bằng cách tham gia cái talkshow vớ vẩn kia không? Có hàng loạt cách PR hữu hiệu hơn kia mà.
- Anh Can, đừng nói năng thô thiển như vậy. Tôi không thích đâu nhé! Xin lỗi anh, tôi rất bận. Làm ơn tránh đường đi.
- Anh vẫn chờ đợi em. Quay về bên anh đi mà!
Vừa dứt câu Minh Thư quay lại lạnh lùng tát vào mặt Trình Can, Minh Thư nói:
- Đây là cái tát đầu tiên cũng là cái tát cuối cùng tôi dành cho anh. Anh đừng xem thường phụ nữ chúng tôi như vậy, vừa tay trong tay bên Phương Dung, giờ thì lại nói vẫn chờ tôi. Lời nào là thật, lời nào là giả? Ai nghĩ anh thật ngọt ngào như dáng vẻ bề ngoài thì thật là sai lầm trầm trọng, anh chỉ giỏi làm tổn thương phụ nữ mà thôi.
- Anh không có. Anh chỉ vụng về làm không tốt mà thôi. Anh đang cố gắng sửa chữa kia mà.
- Buông tay tôi ra. Tôi không muốn gặp anh nữa.
- Minh Thư ... Khoan đã ...
Trong lúc giãy giụa mà Trình Can thì cứ níu chặt, Minh Thư và Trình Can cứ giằng co nhau và bất ngờ Thư ngã xuống, đập bụng vào thanh nắm ban công khá mạnh. Cả Nhã Trúc, Trình Can đều hốt hoảng. Minh Thư ôm chặt bụng:
- Ôi, đau quá ... Ai đó có thể giúp ...
- Chị Thư, chị thế nào rồi?
- Bụng của chị... Đau quá ... Trời ơi, con của chị ...
- Minh Thư, anh xin lỗi em. Anh không cố ý!
Máu đã loang xuống sàn, cả Nhã Trúc và Trình Can đều tái mặt. Trình Can vội bế Minh Thư xuống tầng trệt còn Nhã Trúc thì gọi điện thoại kêu xe cấp cứu. Kỳ Tuấn và Vương Khang ở nhà, cả hai đang đánh Tennis mệt bở hơi tai bằng bộ Wii Console khá độc đáo. Vương Khang thấy điện thoại Kỳ Tuấn đổ chuông, anh nói:
- Này, có điện thoại kìa.
- Nghe giúp đi. Đi uống nước cái đã!
Vương Khang nghe điện thoại:
- Chào đây là số điện thoại ...
- Anh Tuấn, tới bệnh viện mau lên. Chị Thư ... Chị Thư đi cấp cứu rồi.
- Nhã Trúc, có phải cô đó không?
- Nói anh Tuấn tới bệnh viện mau lên. Chị Thư...
- Bệnh viện nào?
- FV
Vương Khang đặt điện thoại xuống, Kỳ Tuấn hỏi:
- Ai gọi vậy?
- Sếp... xảy ra chuyện rồi?
- Đi siêu thị mà cũng gặp chuyện. Quên đem tiền hả?
- Không. Sếp nhập viện rồi.
- Cái gì?
- Đi mau lên, bệnh viện FV.
Mươi phút sau, Kỳ Tuấn và Vương Khang đã chạy hớt hải tới phòng cấp cứu. Nhã Trúc thì cứ đi qua đi lại ở phòng cấp cứu trong khi Trình Can thì ngồi đó ôm chặt đầu. Kỳ Tuấn hỏi:
- Vợ anh bị cái gì vậy?
- Chị ấy bị ngã trong siêu thị.
- Tại sao lại ngã, đi với em kia mà?
- Là ... tại tôi ...
Kỳ Tuấn quay lại nhìn, anh chàng thực sự nổi khùng khi Trình Can cất tiếng nói. Nhã Trúc nhìn Vương Khang khi bắt đầu thấy những khớp ngón tay của Kỳ Tuấn chuyển động. Vương Khang ôm chặt Kỳ Tuấn lại:
- Anh Tuấn, bình tĩnh lại! Có gì từ từ nói. Ở đây là bệnh viện.
- Sao mày lì dữ vậy? Cô ấy là vợ tao rồi, sao cứ lẽo đẽo theo mãi vậy hả?
- Cô ấy vẫn còn yêu tôi.
- Tao không cần biết. Nhưng mày cứ theo vợ tao suốt thì tao có quyền không nương tay với mày nhé. Vương Khang, cậu bỏ tôi ra. Nếu không tôi đánh luôn cậu đấy.
- Quan trọng bây giờ không phải là hai anh xử nhau. Mà là sức khỏe của sếp! Được chứ?
- Tao nói cho mày biết, Minh Thư là vợ của tao. Con tao mà có chuyện gì, tao không để mày yên đâu.
-------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite
. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
– Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
-------------------------
- Ai là người nhà của bệnh nhân Hoàng Ngọc Minh Thư?
- Là tôi! Tôi là chồng cô ấy.
- Anh có thể vào thăm vợ anh được rồi.
- Vợ tôi có sao không bác sĩ?
- Do gặp chấn động mạnh nên ảnh hưởng không nhỏ đến thai nhi, rất may vợ anh đã được đưa tới cấp cứu kịp. Anh nên chăm sóc thai phụ cẩn thận hơn, đừng để cô ấy gặp những tai nạn như vậy nữa.
- Vâng tôi biết rồi ạ!
Kỳ Tuấn vừa cúi đầu chào thì Trình Can đã lao ngay vào băng ca đang chuyển Minh Thư từ phòng cấp cứu về phòng bệnh. Kỳ Tuấn trông thấy liền lôi Trình Can ra sẵn tiện đấm vào mặt anh chàng:
- Làm gì vậy? Muốn đánh nhau thật hả?
- Tôi chỉ cần nói với cô ấy một câu thôi.
- Không được.
- Tại sao lại không được?
- Tại vì tao không đồng ý. Đi đi!
- Anh à, anh nên bình tĩnh lại.
Nhã Trúc và Vương Khang phụ kéo Trình Can ra. Kỳ Tuấn theo Minh Thư về phòng bệnh, đắp chăn lại cẩn thận cho Minh Thư, cô lúc mở mắt lúc lại khép lại, giọng Thư rất yếu:
- Anh ta đâu rồi?
- Anh đã đuổi hắn đi rồi. Em cứ yên tâm nghỉ ngơi.
- Con ... vẫn ổn chứ?
- Bác sĩ nói em bé không sao.
Kỳ Tuấn thở dài nhìn Minh Thư:
- Sao em cứ day dưa với hắn hoài vậy?
- Sao anh lại chỉ nổi giận với hắn? ... Anh không nổi giận với tôi ?
Kỳ Tuấn chỉ im lặng, anh quay mặt ra cửa sổ rồi nói:
- Thực sự thì em yêu hắn tới vậy sao?
- Tôi không có.
- Vậy thì tại sao cứ khuất mặt tôi là em lại lùm xùm với hắn hết vụ này hết vụ khác. Tôi thực sự muốn chết đứng khi nghe cái tin ấy đấy. Em nên nhớ là bây giờ em đang mang thai. Lúc nãy lỡ như có chuyện gì xảy ra thật thì sao? Đứa bé thật sự rất quan trọng với tôi, tôi cần em biết điều đó.
Kỳ Tuấn nói bằng giọng nói chân thành nhất. Minh Thư chỉ im lặng:
- Tôi sẽ cố gắng ...
- Tại sao chỉ có cố gắng mà không phải là chắc chắn?
- Vậy thì làm với tôi như anh đã làm với Trình Can đi. Đánh tôi thật mạnh vào... Hay làm gì đó để anh thôi nổi giận.
- Em biết gì không?
- Sao?
- Tôi không thể nổi giận quá lâu với em. Nhưng những lần em làm tôi nổi giận thì thật là quá khó chịu. Tôi thực sự mệt mỏi quá rồi. Nhưng tôi có thể chịu đựng... tất cả là vì đứa con. Nó quan trọng với tôi, dù cái cách nó được hình thành có ra sao đi nữa. Nó cũng là con tôi! Tôi là ba của nó. Không có chuyện tôi dễ giải tha thứ cho những ai làm tổn hại đứa con yêu của tôi đâu.
Kỳ Tuấn kề xuống sát Minh Thư rồi nói với ánh mắt suýt rơi lệ:
- Và tôi em... Đừng làm tôi phát điên vì em nữa!
Chap 38:
Minh Thư vẫn phải nằm viện để theo dõi, Minh Thư không khỏe nên việc tham gia talkshow và tuần này chỉ một mình Kỳ Tuấn tham gia. Việc Kỳ Tuấn tham gia làm bà Kim, mẹ của Tuấn không thể nào bỏ qua dù bà đang tất bật với những dự án, những buổi ký hợp đồng cùng với núi công việc của mình. Với việc một badboy tham gia chương trình như thế này là việc không thể nào hot hơn đối với những cô nàng yêu thích và mến mộ Tuấn. Vương Khang lái xe đưa Kỳ Tuấn đến, cô và Vương Khang cùng xem Kỳ Tuấn làm như thế nào.
Phương My vẫn trao cho Kỳ Tuấn ánh mắt đặc biệt hơn bình thường, nhưng Kỳ Tuấn thì không quan tâm cho lắm. Cô nói:
- Bài học hôm nay, các ông bố bà mẹ tương lai của chúng ta sẽ học cách vệ sinh cho bé, thay tã và cách cho bé uống sữa.
Các cặp đôi khác trông khá là hào hứng, mỗi cặp được phát một con búp bê để làm theo giáo viên hướng dẫn. Kỳ Tuấn thì ngủ gà ngủ gật trong lúc nghe giảng lý thuyết, anh trở thành trò cười khi ống kính cứ dúi vào anh. Minh Thư vừa được bác sĩ kiểm tra xong, cô cảm thấy hơi buồn miệng, thấy quả cam trên bàn, Thư tự gọt vỏ mà ăn trong lúc vô tình ấn nút remote TV làm kênh ca nhạc bỗng chuyển hướng sang talkshow cô và Kỳ Tuấn đang tham gia. Không hẳn là trùng hợp, có lẽ đó là một cái duyên. Trông Kỳ Tuấn buồn cười không chịu được, mấy cô nàng trong tòa soạn cứ xuýt xoa:
- Anh Tuấn thật là dễ thương, tại sao sếp lại tài giỏi thuyết phục anh ấy vào học những lớp học này chứ.
- Xem cái bộ điệu buồn ngủ của anh ấy kia kìa... Cứ như tài tử Hàn Quốc đóng phim vậy.
- Anh ta tham gia talkshow này, sau này liệu anh ta sẽ bỏ những cuộc vui chơi cùng chúng ta mà quay sang thích thay tã cho con, pha sữa không nhỉ?
- Dám chừng lắm đấy.
Minh Thư cũng không giấu nỗi cảm xúc, cô phải che miệng cười không thành tiếng khi ánh mắt Kỳ Tuấn cứ nhíu lại. Nhã Trúc nói nhỏ với Vương Khang:
- Tìm cách gì cho anh ta tỉnh táo đi.
- Cô bảo tôi phải làm gì?
Nhã Trúc nói nhỏ vào tai Vương Khang, anh chàng tủm tỉm cười và mở điện thoại bấm số của Kỳ Tuấn. Kỳ Tuấn mắt nhắm mắt mở bắt điện thoại, chưa kịp hé môi:
- Thái Kỳ Tuấn, dậy mauuuuuuuuuuuuuuu....................
Tiếng hét thấu tận mây xanh, dù là chỉ trong điện thoại mà nghe suýt điếc tai. Kỳ Tuấn quay lại nhìn Vương Khang và Nhã Trúc rồi tặc lưỡi và gãi gãi đầu tiếp tục nhìn cô nàng hướng dẫn thao thao bất tuyệt. Cuối cùng, điều Tuấn mong chờ cũng đến, học lí thuyết đã xong, bây giờ là bài học thực hành. Phương My nói:
- Bây giờ trước mặt các bạn có một thau nước, tã giấy, phấn và khăn, các bạn hãy thử vệ sinh cho búp bê, tưởng tượng chúng là đứa con bé bỏng sau này, hãy làm mọi việc thật nhẹ nhàng và cẩn thận, như lúc nãy tôi đã hướng dẫn.
Không có Minh Thư, Kỳ Tuấn phải một mình xoay sở với con búp bê cứ nhìn anh mỉm cười. Nhã Trúc và Vương Khang thì cười không ngừng được, Nhã Trúc nói:
- Lúc nhỏ em có rủ anh chơi trò này vài lần mà.
- Giúp anh đi. Mặc cách nào?
- Talkshow này anh là nhân vật chính đó.
- Anh nên thể hiện mình khi vắng mặt sếp chứ. Chứng tỏ đàn ông chúng ta chẳng có sở đoản nào hết.
- Cậu giỏi thì chứng tỏ đi.
- Giáo viên sẽ chấm điểm đấy.
Kỳ Tuấn tỉ mỉ nhìn con búp bê vô tri thức kia rồi cũng bắt đầu nhún xuống nước như cặp bên cạnh, anh chàng khá lúng túng trông khá buồn cười, Phương My trông thấy vậy liền nói:
- Anh phải làm sao để bé không khóc, nên nhớ là cổ em bé rất mềm, chúng ta phải đỡ cổ bé, làm mọi thứ thật chậm và không được gấp, bởi em bé còn rất nhỏ, có thể chúng ta sẽ trượt tay.
- Không sao đâu. Tôi tự lo được.
Dĩ nhiên anh chàng học mau hiểu lẹ này học hỏi rất nhanh, Tuấn làm dù vẫn còn lọng cọng trong thao tác nhưng cơ bản anh chàng cũng hoàn thành bài tập, dù thời gian thì chỉ xếp cuối cùng. Phương My hỏi:
- Anh có thể cho tôi biết cảm nhận của anh về bài học làm bố này không?
- Khó xơi cực kỳ.
- Vậy khi không có vợ bên cạnh, như tình huống này, anh sẽ để cho người khác trông bé hay là tự tay làm mọi thứ?
- Còn tùy thuộc vào người khác đó là ai. Nhưng mà nếu tự tay mình chăm sóc sẽ cảm thấy yên tâm hơn, cho dù chính tay mình làm đôi khi có hơi lúng túng một tí.
Anh chàng MC dí dỏm quay con búp bê được Tuấn quấn tã và nói:
- Nói gì với vợ của anh đang ở nhà xem TV đi!
Kỳ Tuấn giơ hai ngón tay, ký hiệu Victory và cười tươi giơ con búp bê lên khoe:
- Anh đã hoàn thành tốt ngay cả khi không có em nhé! Lát nữa em sẽ hôn anh chứ?
- Một câu nói rất dí dỏm và dễ thương phải không các bạn.
Dĩ nhiên, có một ánh mắt vẫn đang theo dõi xuyên suốt chương trình này. Cô không mỉm cười, nhưng mắt thì ánh lên một khoảnh khắc vui vẻ, cứ như là một người vợ thực sự vui sướng khi nghe chồng yêu nói như thế. Cô cắn một miếng táo, hài lòng. Nhưng khoảnh khắc ấy vụt tắt rất nhanh và lặng hẳn khi trở về thực tế. Hôn nhân của Thư và Tuấn xuất phát từ những toan tính riêng, không dành cho những khoảnh khắc hạnh phúc như thế.
Kỳ Tuấn đã thực sự trở thành một ngôi sao trong lòng các quý bà có cơ hội xem talkshow này bởi cái vẻ lịch lãm của một quý ông hiện đại, lại mang chút tính cách trẻ con, vụng về khi làm bố lần đầu. Họ là cặp đôi hoàn hảo và gây chú ý nhất cho mọi người. Vương Khang và Nhã Trúc trở về, ngồi trên xe, Nhã Trúc nói:
- Chưa bao giờ anh Tuấn lại gãi đầu nhiều như thế.
- Tôi làm những thứ đó không tệ như anh ấy đâu.
- Anh nói được chứ chưa chắc làm được.
- Thôi, bây giờ đi đâu đây?
- Anh nhớ địa chỉ nhà tôi chứ?
- Chê căn nhà trọ của tôi rồi à?
- Không. Nhưng tôi còn có nhà kia mà.
- Cho tôi một cái hẹn vào ngày mai đi.
- Đi đâu?
- Đâu cũng được. Miễn là đi với cô.
- Được rồi. 2h trưa mai, chúng ta đi bơi.
- Tuyệt lắm.
- Anh có thể tan sở sớm sao?
- Cũng không hẳn. Nhưng tôi sẽ cố gắng hoàn thành công việc sớm và không trễ hẹn với cô.
- Được rồi. Tạm biệt!
Nhã Trúc nhìn Vương Khang lao xe đi, cô thở dài bước vào nhà:
- Chọn địa điểm là hồ bơi, có khi nào anh ta sẽ nhảy xuống luôn ngôi ngoi lên nữa khi mình nói ra điều mình định nói không?
Từ dạo đó, Trình Can và Phương Dung đã không gặp nhau. Phương Dung dành cho Trình Can một chút tình cảm đủ để ghen tức và giận hờn khi anh cứ điên cuồng lao vào Minh Thư một cách vô vọng. Dù cô là một người có kinh nghiệm đến mức gọi là “kỳ cựu” để đoán trước và xử lí những gì sắp diễn ra nhưng đối với Âu Trình Can, Phương Dung cần thể hiện một chút “phụ nữ” một tí. Nghĩa là phải yếu đuối, giận lẫy và mảy may cảm động trước sự quan tâm của anh chàng. Và dĩ nhiên, “mĩ nhân kế” đã thành công. Trình Can đang làm việc, anh nhận được điện thoại của Nhã Trúc:
- Chào anh.
- Em đó sao?
- Anh còn giận em chuyện trong siêu thị hôm nọ à?
- Anh làm gì dám giận em.
- Không thể tin được là anh với anh Tuấn có thể chiến đấu với nhau kể cả tình yêu cũng vậy.
- Nó luôn tìm cách thắng anh bằng thủ đoạn
- Nhưng bây giờ họ sắp có con. Anh có cố níu kéo gì thì Kỳ Tuấn cũng đã chiếm 90% chiến thắng rồi. Con là con của anh ấy.
- Em là em gái anh, và đang khuyên anh đầu hàng đó hả?
- Em là em gái anh và hôm nay em về nhà, em muốn có anh cùng với ba và chị Nhi ăn cơm với em.
- Ồ thế sao... Tốt quá còn gì! Trưa anh về!
Trình Can lại thở dài, nghĩ ngợi một chút, anh đã định bấm số gọi điện thoại cho Phương Dung nhưng rồi lại tặc lưỡi làm hết cho xong mọi việc. Cuối cùng, buổi trưa hôm đó, Can lại đến tòa soạn tìm Phương Dung. Phương Dung trông thấy Trình Can, cô mừng đến suýt làm hư bột hư đường, Dung bỏ đi sang hướng khác. Trình Can tặc lưỡi đuổi theo:
- Dung, em đi đâu vậy?
- Đi tránh mặt anh.
- Tại sao?
- Anh không thấy là em nên làm như vậy à? Em sẽ làm cản trở những hi vọng anh có thể níu kéo Minh Thư.
- Không. Anh thừa nhận mình sai rồi. Anh không nên mù quáng níu kéo Thư. Cô ấy và anh rõ ràng là không thể nào. Anh biết đó chỉ là quá khứ!
- Anh biết anh đang nói gì không ?
- Anh biết. Anh hoàn toàn tỉnh táo khi nói rằng, chuyện giữa anh và Thư là quá khứ. Còn em mới là hiện tại của anh. Lẽ ra anh phải biết điều này sớm hơn.
Trình Can nhìn Phương Dung, rồi cô không phản ứng và nói:
- Anh chứng mình đi!
- Được thôi. Theo anh đến một nơi, anh sẽ chứng minh cho em thấy không phải anh chỉ hứa suông.
- Anh điên quá. Lôi em đi đâu vậy?
- Đi! Theo anh. Mau lên!
Bữa cơm trưa có đủ các món ăn mà Trúc và Can thích, tuy nhiên cả nhà cảm thấy khá gượng gạo khi xuất hiện thêm Phương Dung. Nhã Trúc khó chịu ra mặt, Thanh Nhi nói:
- Can, là bạn của cậu hả? Mời ngồi.
- Chào ông chủ, bà chủ.
- Gọi tôi là Thanh Nhi được rồi.
- Cô chắc là ... nhân viên...
- Tôi đã vào làm việc được hơn 3 tháng. Theo lệ thì Tổng biên tập đã có thể cho tôi cái thẻ chính thức, nhưng vẫn chưa...
- Sao cô Thư lại trì hoãn thế nhỉ? Chắc là phải có lí do.
- Thôi, vào dùng bữa đi. Hôm nay không nói chuyện công việc, con có chuyện quan trọng muốn nói với mọi người.
Nhã Trúc mím môi:
- Nghe là biết chuyện không hay.
Trình Can nắm lấy tay Phương Dung và nói:
- Con nghĩ, chuyện của 2 tháng trước tốt hơn hết là quên hết đi. Con nghĩ là bây giờ con đã rất ổn, đã sẵn sàng cho một tình yêu mới.
- Tình yêu mới? Với chị ấy sao?
Nhã Trúc nhận cái liếc mắt từ Trình Can, ông Minh nói:
- Con chắc chắn chứ?
- Vâng ạ. Con nghĩ con làm không có gì sai. Con không làm việc này bởi vì Kỳ Tuấn và Minh Thư đã kết hôn. Và như thế, từ nay, con muốn mọi người bên cạnh việc nhìn Phương Dung chỉ là một ký giả của tòa soạn “Người thời thượng”, cô ấy còn được biết đến, với danh nghĩa là người yêu của con.
Cả hai mỉm cười nhìn nhau, họ trao nhau nụ hôn ngay trước bàn ăn. Nhã Trúc cáu kỉnh nhìn tức ra mặt, không hiểu tại sao cô không thích Phương Dung bao giờ. Luôn có ác cảm như thế nào ấy. Thích Minh Thư bao nhiêu thì lại chán ghét Phương Dung bấy nhiêu. Thanh Nhi nói:
- Vậy thì từ nay, Can nên dắt bạn gái về nhà dùng cơm thường xuyên một chút.
- Được rồi. Dung à, em biết đó. Vợ của ba anh nấu ăn ngon lắm. Lúc trước chị ấy là đầu bếp ở nhà hàng New World đó.
- Vậy hả? Vậy thì chị tài quá rồi.
Sau khi tan học, Kỳ Tuấn nói với Phương My:
- Tôi có thể mượn con búp bê này không?
- Đừng nói là về nhà để thực tập nhé.
- Khoe với vợ thôi mà.
Nói rồi Kỳ Tuấn hí hửng vào xe và lái xe thẳng đến bệnh viện. Kỳ Tuấn mua cho Minh Thư một phần bánh kem dâu trông rất ngon và hấp dẫn. Minh Thư vừa chợp mắt một chút, Kỳ Tuấn đẩy cửa vào làm cô thức giấc. Minh Thư ngồi dậy nhìn Kỳ Tuấn và con búp bê anh cầm trên tay, cô không thể không nhịn cười được khi nhớ lại cái vẻ ngượng ngùng đáng yêu của anh trên TV. Thư bật cười thành tiếng, Kỳ Tuấn hỏi:
- Tại sao vậy? Sao lại cười tôi?
- Không. Không có gì.
- Hôm nay thật là một buổi học thảm họa khi không có em.
- Quấn tã như thế này à?
- Ừ. Cô giáo khen đẹp đấy.
Thấy Minh Thư vẫn nhìn con búp bê chăm chú, Kỳ Tuấn hỏi:
- Còn cô? Có cho tôi lời nhận xét nào không?
- Ừ.
- Ừ là sao?
- Ừ là đồng ý.
- Tôi không hiểu.
- Thì cô giáo khen anh tức là tôi cũng cảm thấy cô giáo khen đúng.
- Cô không cho tôi lời nhận xét nào sao?
- Tôi đã nói rồi mà.
Kỳ Tuấn chỉ thở dài, Minh Thư cũng ăn những thứ Tuấn đem đến. Nhưng anh không muốn trở nên nặng nề hơn không khí giữa anh và Thư. Anh hiểu muốn thực hiện điều gì đó thời gian không chỉ là vấn đề mà bên cạnh đó cũng cần thấy phải có lòng thành và sự nhẫn nại. Kỳ Tuấn chỉ mỉm cười gật đầu. Anh nói:
- Ừ. Anh biết rồi.
Minh Thư biết rằng, trái tim cô đã dần dần tan chảy, khi mà trả thù không còn là điều khiến cô phải bận tâm. Đứa con giờ với cô là quan trọng nhất, và Thư chỉ muốn quan tâm đến nó. Tất nhiên, một khi mục tiêu trả thù đã trở thành cây gậy đập chính vào Thư. Cô biết mình đã quá sai khi lao vào trả thù một cách không lí trí, cô không thể làm mình đau thêm cũng như gây cho Kỳ Tuấn nỗi đau khác nữa.
Nhưng cuộc hôn nhân không tình yêu là như thế. Thư không thể mạnh dạn cho Kỳ Tuấn một lời khen cũng không thể hé môi cười với anh một cách chủ động. Cái gì thì cũng cần có thời gian, chuyển đổi từ hận sang một thứ tình cảm khác không phải là chuyện dễ dàng.
Nhưng ít ra, cô và anh đang có chung một tình yêu. Đó là sinh linh bé bỏng đang ngày một lớn lên trong bụng của cô.
- Tôi thích kem xoài hơn kem dâu.
Câu nói làm Kỳ Tuấn không đỗi bất ngờ, có lẽ, đối với anh, đó là câu nói dù tầm thường nhưng lại hết sức nhẹ nhàng và ngọt ngào từ vợ của anh - Minh Thư.
Chap 39:
Một ngày đẹp trời, Thư được xuất viện. Suýt mất đứa con làm cô phải cẩn thận với mọi thứ, Thư kỹ lưỡng hơn trong mọi bước đi. Cô hiểu rằng, giờ đây đứa trẻ đã chiếm gần như tất cả suy nghĩ của cô. Thư không còn bận tâm tình yêu hay sự trả thù nào có thể làm cô khuây khỏa, điều làm Thư quan tâm nhất bây giờ chính là bao giờ đứa trẻ sẽ đến thế giới này. Kỳ Tuấn đến khá sớm để đón Thư về, cô không mỉm cười với Kỳ Tuấn nhưng cũng không còn khó chịu với cô như trước kia. Kỳ Tuấn đưa Thư ra xe, anh nói:
- Nằm ở bệnh viện đã mấy ngày, em có muốn đổi khác không?
- Về nhà đã là sự đổi khác.
- Thật ra, ngoài bài tập thực hành hôm nọ, chúng ta chưa có lần mua sắm nào dành cho con hết.
- Vẫn chưa tới tháng lãnh lương mà.
Kỳ Tuấn mỉm cười:
- Anh đã làm việc mấy năm nay rồi, giờ đã đến lúc sử dụng những thành quả anh có được. Hôm nay anh sẽ cho em thấy anh là người cha tốt.
- Tiền bạc à? Không phải từ bà mẹ giàu có của anh sao?
- Bà mẹ giàu có là khái niệm như thế nào nhỉ? Ngoài việc mẹ là người sinh ra anh, anh gọi bà là mẹ. Có lẽ bà chỉ là người giám hộ tài sản cho anh thôi. Anh là người thừa kế duy nhất của mớ tài sản ba anh để lại.
- Anh nói mà không nghĩ đến chút tình mẫu tử nào thì làm sao có thể tin được anh là người cha tốt?
- Anh thương mẹ anh theo cách của anh. Ngay cả anh thương em theo cách nào em còn chưa biết thì làm sao em có thể khẳng định được anh là đứa con không biết đến tình mẫu tử?... Và em sẽ không bật cười nếu anh nói anh chưa hề sử dụng mớ tài sản đó chứ?
- Lương của một nhân viên làm báo, có làm một tuổi xuân, thậm chí là cả một đời chưa chắc gì đủ tiền sắm đủ chiếc ô tô đi lại. Huống gì đó là một chiếc Lamborghini Gallardo sành điệu
- Quà sinh nhật thôi. Nếu không nhận thì anh đúng là đứa con bất hiếu đấy.
- Anh không có lối sống của một đồng lương nhà báo. Anh có lối sống của một thiếu gia phá của.
- Rồi anh sẽ cho em thấy, anh sẽ là người đàn ông tuyệt vời bên cạnh em, phải để con chúng ta tự hào khi gọi anh là ba.
- Anh sẽ chết vì cái thói nửa vời này.
- Được rồi. Hôm nay như thế với anh đã là quá hạnh phúc. Em đã nói chuyện với anh giống chúng ta là người cùng một thế giới rồi. Shopping thôi!
- Tôi không có hứng.
- Nhưng con của anh thì cần. Em xem, có gia đình nào, vợ mang thai sắp qua tháng thứ 6 rồi mà trong nhà vẫn còn bề bộn y như mới cưới sao? Đi thôi!
Kỳ Tuấn nắm tay Minh Thư và kéo vào siêu thị. Kỳ Tuấn đưa Minh Thư đứng trước các kiểu đầm bầu thời trang và nói:
- Cho em nửa tiếng để chọn, có những thứ chỉ có ông bố lựa chọn mới tốt thôi.