Rồi Kỳ Tuấn vặn lại đồng hồ, để Minh Thư có thể ngủ thêm một chút. Anh đem tất cả các phần công việc còn lại ra phòng khách và làm hết cả đêm hôm đó. Sáng muộn hôm sau, Thư tỉnh giấc. Cô nhìn thấy mình đang ngủ yên trên giường, chưa bao giờ Thư ngủ ngon như hôm nay. Rồi cô lại nhìn sang bàn làm việc và hoảng hốt:
- Nguy to, mình vẫn chưa làm xong. Trời đất tại sao mình lại có thể bị cơn buồn ngủ xui khiến thế này. Không xong rồi, chỉ còn 1 tiếng nữa, làm sao mà được đây.
Minh Thư cảm thấy lạ, xấp hồ sơ cô làm xong hôm qua vẫn còn đây nhưng phần chưa làm xong đã biến mất. Thư lục tung bàn làm việc rồi chạy ra khỏi phòng, laptop của Kỳ Tuấn vẫn còn mở và đống hồ sơ thì đã được hoàn thành xong. Minh Thư cũng không biết làm gì, cô thu xếp mọi thứ xong xuôi rồi lại đến tòa soạn. Trông thấy Kỳ Tuấn đang đứng tán dốc với mấy cô nàng ở canteen như một thói quen, Minh Thư dù rất muốn cảm ơn nhưng cô vẫn không thích hình ảnh này của Tuấn. Trông thấy Minh Thư đi ngang, mấy cô nàng có vẻ ý tứ hơn:
- Vợ anh tới kìa.
- Có gì đâu. Em cứ tự nhiên.
- Anh không sợ sếp à?
- Ơ... Sao lại phải sợ?
- Mà chừng nào anh mới phải đến lớp học đó nữa?
- Tại vì lúc Thư và anh đến lớp học Thư đã mang thai tháng thứ 5, và bọn anh cũng đã học hết của tháng thứ 6. Qua tháng thứ 7 và thứ 8 thì mỗi lần chỉ cần đến một buổi nữa thôi được rồi. Chưa tới đâu.
Minh Thư vừa định vào phòng đã thấy Phương Dung nhìn mình, cô cũng nhún vai rồi bỏ đi lại uống một chút nước. Kỳ Tuấn xuất hiện sau lưng cô:
- Chào!
Minh Thư nhìn Kỳ Tuấn, cô quay lại và không thấy ai chú ý nên cũng gật đầu chào lại. Kỳ Tuấn nói:
- Hôm nay trông cô tươi tắn lắm. Chắc là hôm qua ngủ đủ giấc!
- Anh cũng biết nói đùa quá hả?
- Tôi... không bị trách khứ gì về chuyện hôm qua chứ?
Minh Thư im lặng. Cô lẳng lặng đi lên sân thượng, Kỳ Tuấn cũng hí hửng chạy theo. Đứng bên cạnh Minh Thư, Minh Thư hỏi:
- Hôm qua anh cố tình phải không?
- Cố tình chuyện gì?
- Chuyện bữa ăn tối chứ còn gì nữa.
- Thì sao? Muốn nói gì? Muốn trả sòng phẳng à?
- Nếu anh muốn.
- Cô thừa biết thứ tôi cần từ cô không phải là tiền.
- Tôi không nghĩ anh lại có hứng thú với thân xác một bà bầu, thay vì những em xinh đẹp của anh có số đo 3 vòng hoàn hảo.
Kỳ Tuấn đột ngột choàng tay ngang hông Minh Thư và kéo cô sát vào người anh. Mỉm cười nhìn Minh Thư, cô cảm nhận lúc đó tim mình đập mạnh vô cùng. Lần đầu tiên cô cảm thấy Kỳ Tuấn thực sự là một sát thủ tình trường đích thực, anh luôn có cách làm mọi phụ nữ đối diện với anh phải nao núng. Minh Thư cố giữ ý tứ:
- Làm gì vậy?
- Em đang mang thai con của tôi, em là vợ hợp pháp của tôi cả về hình thức lẫn pháp luật. Với tôi em luôn hoàn hảo dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, phương diện nào. Thân xác của em tôi muốn làm gì mà chả được? Chỉ có duy nhất một thứ em chưa trao cho tôi, đó là tình cảm từ con tim em. Thứ tôi muôn luốn lấy được chính là thứ đó. Tôi không muốn cưỡng ép em làm những chuyện em không muốn nữa. Điều đó có thể làm em đau đớn và cũng làm tôi không vui. Nên tôi sẽ không để nó xảy ra nữa đâu. Chỉ cần em cho tôi cơ hội cùng em chào đón đứa con ra đời đúng tư cách một người chồng, người cha là được.
Rồi Kỳ Tuấn lại bỏ tay xuống và bỏ khoan thai sải bước đi xuống. Anh đã đi được vài bước rồi mà Minh Thư vẫn còn cảm nhận tim cô đập liên hồi. Minh Thư cố lấy lại bình tĩnh, cô hít một hơi thật sâu và nói to:
- Cảm ơn!
Kỳ Tuấn quay lại nhìn Minh Thư, cô nói:
- Về tất cả những chuyện tối qua, tôi nên nói một lời cảm ơn.
Kỳ Tuấn chỉ nhếch mép cười rồi ra cử chỉ yêu thương bằng cánh “mi gió” Minh Thư. Những hành động đó lẽ ra là một tín hiệu đáng mừng nhưng lại có một ánh mắt căm ghét âm thầm đứng ở lối ra vào lấm lét nhìn bấu chặt lấy cánh cửa vì tức giận.
Trình Can lái xe đến trước cửa tòa soạn và đón người yêu đi ăn trưa, trông thấy Phương Dung căng thẳng, Trình Can hỏi:
- Công việc căng thẳng hả?
- Không phải... Chỉ có một chút vấn đề với sếp thôi.
- Chuyện gì thế? Sếp em gây áp lực cho em hả?
- Em vẫn chưa là thành viên chính thức của “người thời thượng”
- Sao thế? Quá thời hạn thử việc lâu rồi mà.
- Nhưng cô ấy cứ trì trệ, không giải thích rõ ràng muốn nhận em hay là không muốn nhận. Đỗ Vương Khang thì đã được nhận hơn tháng nay, anh nghĩ thế có tức không.
- Thế thì bất công cho em. Nhưng em có hỏi lý do không?
- Cô ấy nói cần thời gian. Nhưng em thì không muốn chờ nữa...
- Anh không rành lắm về lĩnh vực này, không biết làm sao để làm bạn gái anh vui lên đây.
- Anh có thể hỏi ba anh về việc này không?
- Ba của anh. Không phải là không được. Nhưng xưa nay cha con anh không nói với nhau nhiều lắm về việc này.
- Nhưng lần này là vì em được không? Em muốn được thể hiện mình, tạo dấu ấn gì đó với bác trai. Hơn nữa, em muốn mình xứng với anh hơn, không phải anh muốn khi giới thiệu với mọi người, bạn gái anh chỉ là một ký giả thực tập thôi chứ?
- Anh biết em là người có tham vọng phấn đấu. Nhưng mà ...
- Tất cả là vì tình yêu của chúng ta. Em muốn nó tiến xa hơn...
- Được rồi. Chỉ cần em vui, anh sẽ bàn với ba ngay khi có thể. Còn bây giờ thì phải vui vẻ lên và ăn hết những thứ anh gọi, coi như đó là điều kiện. Được không?
- Em sẽ chiều ý anh, anh yêu!
Trình Can có vẻ như đã ngất ngây với cái miệng ngọt như mật ong của Phương Dung mất rồi. Vương Khang thì vẫn cô đơn và đang muốn tìm mọi cách quên đi Nhã Trúc. Người đã tạt vào lòng tự trọng của anh một gáo nước lạnh vô tình không chút xót xa. Nhưng, người ta vẫn thường nói, tình đầu thì rất khó quên, cả hai vẫn chưa chính thức là một mối tình nhưng đối với Khang, anh đã xem đó như là một tình yêu thất bại của mình. Tấm ảnh cả hai dưới làn nước xanh vẫn nằm im trong ví của Khang, anh thường lấy ra xem mỗi khi muốn tập trung suy nghĩ.
Đêm nay, vẫn là một tâm trạng cô đơn buồn lãng mạn như một nghệ sĩ, Khang lấy cây guitar đã đóng bụi ở dưới sàn, lau lại cho kỹ lưỡng. Anh ngồi bên cửa sổ và đánh du dương bản nhạc Phượng Hồng, buồn một cách sâu lắng. Nhưng, đáp lại anh chỉ là một không gian vắng lặng của màn đêm. Khang mở laptop ra, tạo nhanh một tài khoảng rồi lập một trang Blog. Và bài viết đầu tiên, anh chàng đã sử dụng hết tài văn hoa của mình để viết lên nỗi buồn cô đơn. “Em còn nhớ, hay em đã quên,...”
Chap 42:
- Chào ba!
- Can đó hả?
- Vâng, con vào được chứ?
- Ừ. Ba chỉ đang đọc sách.
Ông Minh xếp quyển sách lại và ngồi đối diện với Trình Can, anh chàng ra vẻ khá trịnh trọng:
- Con có một số vấn đề.
- Ba biết vì sao con đến đây.
- Nếu vậy thì con cũng xin đi thẳng vấn đề, ba có thể tác động vào Minh Thư một chút được không ạ?
- Ý con là gì? Con muốn ba phải yêu cầu người mà ba đã cất công sang tận Mỹ để mời về giúp ba quản lý cái tòa soạn không những là sự nghiệp mà còn là tình yêu của đời ba cho cô bạn gái quyến rũ của con sao?
- Phương Dung cũng có năng lực. Con nghĩ ba nên nhìn năng lực chứ không nên xử lí theo cảm tính chứ ạ?
- Ai xử sự theo cảm tính? Con nhìn rõ lại đi. Lúc trước yêu cô này nói thế này bây giờ yêu cô khác thì nói khác, chẳng đáng mặt đàn ông tí nào cả.
- Con bảo vệ quyền lợi cho người con yêu thôi. Càng lúc con càng cảm thấy yêu Phương Dung và muốn gắn bó lâu dài với cô ấy.
- Con nên nhớ người đang tại vị trước kia suýt chút nữa đã là vợ con rồi.
- Nhưng bây giờ cô ấy là vợ của thằng mà con thù ghét nhất.
- Không vì vậy mà con cũng xếp Minh Thư là kẻ thù của con.
- Con không thù ghét cô ấy. Con vẫn tôn trọng cô ấy nhưng đợi đến lúc cô ấy nghỉ hộ sản thì ai mới là người thay thế đây ạ? Huống chi bây giờ ngay cả cái thẻ tác nghiệp cô ấy còn chưa có. Chỉ gắn mác một cái nhân viên tập sự và với những công lao không nhỏ cô ấy đã đóng góp thì như thế liệu có xứng đáng không? Con chỉ nghĩ sao nói vậy thôi.
- Ba đã có những kế hoạch của ba. Ba đã giao cho Minh Thư toàn quyền quyết định, bây giờ con có nói thì cũng vô ích thôi.
- Ít ra con không muốn có những cách đối đãi bất công như vậy. Coi như không xem Dung là bạn gái con đi, vậy thì ít nhất cũng cho người ta câu trả lời chính xác chứ. Hoặc là thu nạp, hoặc là người ta sẽ đi tìm tòa soạn khác. Con thật không hiểu cách làm việc của ba.
Sau chuyện đó, mối quan hệ của Kỳ Tuấn và Minh Thư đã có dấu hiệu nhích lên một tí. Nhưng Minh Thư vẫn còn giữ nguyên tính cách đó, lạnh lùng và quyết đoán, cô không nói quá 10 câu khi về nhà. Chỉ có một điều đáng mừng, những hành động đối đãi tốt của Kỳ Tuấn đã dần dần “áp phê” được cô nàng. Thư không còn phản ứng một cách khó chịu, dù thích hay không, cô cũng chỉ gật đầu và nói cảm ơn. Kỳ Tuấn thì luôn phải sống trong hai tâm trạng, dằn vặt và cấu xé nhau. Anh không thể chối bỏ trái tim đã hướng về Minh Thư mỗi lúc một nhiều, nhưng động cơ lúc đầu anh đến với Thư thì hoàn toàn trái ngược. Tuấn phải làm gì nếu một ngày nào đó anh yêu Thư đến nỗi không thể mất cô trong khi cô biết được sự thật. Khi ấy liệu anh có mất đi mối hạnh phúc mà khó khăn lắm anh mới có được, một gia đình nhỏ hạnh phúc không dễ gì muốn là có. Và hơn hết, đã trải qua quá nhiều cô gái, rất nhiều mối tình. Phải khó khăn lắm, Tuấn mới tìm được một người xứng đáng để anh trao gửi tình yêu nhiều đến thế.
Kỳ Tuấn đang đọc cách pha sữa thật kỹ ở bảng hướng dẫn, nhìn thấy ly sữa to tướng, Minh Thư hỏi:
- Sữa?
- Phải. Bên cạnh ăn uống đủ chất, em còn phải uống thật nhiều sữa.
- Ai mách bảo anh phải mua những thứ này chứ. Anh có biết gì đâu mà mua.
Kỳ Tuấn gãi đầu đứng nhìn Minh Thư, cô thở dài:
- Ý tôi là... đây không phải lĩnh vực của anh. Thế thì làm cách nào mà ...
- Hỏi người bán.
- Vậy à?
Minh Thư nói giọng có âm điệu khá vui, cô gật đầu và nói:
- Xong việc sẽ uống ngay. Còn bây giờ thì chưa!
- Phải uống cho hết đấy. Chúc em ngủ ngon.
- Anh cũng vậy.
Kỳ Tuấn đi được vài bước, Minh Thư gọi:
- À mà này...
- Chuyện gì?
- Ngày mai, lại đến lịch đi học.
- Anh nhớ mà.
Kỳ Tuấn bước ra, Minh Thư phải dừng làm việc và lại ngồi tựa vào ghế, mở cửa sổ đón nhận cơn gió đêm khoan khoái lòng người lùa vào. Cầm lấy ly sữa trên tay và uống. Minh Thư lại bắt đầu suy nghĩ. Nó xảy ra bao giờ thế? Từ khi nào Minh Thư đã cẩn trọng lời nói với Kỳ Tuấn hơn? Lúc nãy cô còn thậm chí sợ anh không vui khi nói chuyện với thái độ như vậy. Tại sao Thư lại cảm thấy có chút gì đó vui vẻ trong lòng khi được quan tâm chăm sóc như thế này. Tại sao Kỳ Tuấn không bao giờ oán trách những cự tuyệt đến mức cưỡng chế Thư dành cho anh. Chẳng những như vậy, Tuấn vẫn luôn âm thầm ở bên cạnh, quan tâm và chăm sóc. Tuấn đang làm hết trách nhiệm của một người chồng và một người cha thực sự đấy. Thư biết rằng anh không xem cô là vật bị chiếm đoạt nữa, bởi vì nếu một thứ đồ chơi không xuất phát từ lòng yêu thích của mình mà có được thì có lẽ món đồ chơi ấy sẽ rất mau bị ra rìa bởi những thứ đồ chơi mới hơn hẳn cả về chất và lượng. Còn đằng này, Tuấn nâng niu, gìn giữ Thư như một của báu. Rõ ràng anh không xem cô là trò chơi của anh. Mọi thứ đã sẵn sàng cho một gia đình hạnh phúc và hoàn hảo chờ đón đứa con yêu quý trong bụng Thư ra đời. Chỉ có điều, cô chưa sẵn sàng để trở thành mẹ, để trở thành nữ chủ nhân hạnh phúc trong vương quốc hạnh phúc kia. Và hơn hết, Thư đã có thể khẳng định, cô không còn cái cảm giác thù hận đến tận xương tủy ngày xưa cô dành cho Kỳ Tuấn. Nó nhạt đi nhiều lắm rồi. Thư vẫn đang lưỡng lự và băn khoăn, cô chưa xác định được rằng: mối thù trước kia nhạt đi, vì cô biết mọi sự thật về Trình Can, vì cô chỉ quan tâm đến đứa con của mình hay thực sự cô đã bắt đầu dành cho Kỳ Tuấn thứ tình cảm đi ngược lại với hận thù?
Thư uống ly sữa gần cạn rồi bước ra ngoài rửa ly, Kỳ Tuấn vội chạy lại:
- Em đi nghỉ đi, việc này để cho anh.
- Việc này nhẹ mà. Chỉ mang bầu thôi chứ đâu có trở nên vô tích sự như vậy.
- Em biết ý anh không phải vậy mà.
- Ừ. Chỉ nói thôi mà.
- Sữa này ngon không? Hay để anh đổi.
- Thôi, thành ý của anh mà. Cho dù có muốn đổi thì tôi cũng phải uống hết hộp này rồi tự mình đi đổi. Tôi không quen từ chối lòng chân thành từ người khác. Mà nhất là đây cũng là sự quan tâm dành cho mối quan tâm lớn nhất của tôi.
- Em chịu hiểu như vậy là tốt rồi. Sữa này tốt cho hai mẹ con luôn đó chứ.
Tiếng chuông cửa reo lên, Kỳ Tuấn ra mở cửa. Ánh Tuyết nhe răng cười:
- Chào buổi tối!
- Quý hóa quá, sao đến trễ vậy cô em?
- Vì vợ anh hết đó. Mà không định mời em vào nhà sao?
- Mời vào, mời vào!
Minh Thư vui vẻ hẳn khi gặp Ánh Tuyết:
- Hôm nay bị chồng đuổi rồi hả?
- Nói bậy nào. Tớ mang thứ này đến cho cậu. Hôm nay tình cờ đi chung với ông xã ngang chỗ đó, tớ phải chịu cái mặt hầm hầm của anh ấy suốt. Nhưng biết sao được, tớ biết cậu đâu có nhiều thời gian rỗi để ghé lại chỗ đó.
- Chè à?
- Đủ loại luôn đấy. Cho cậu cất vào tủ lạnh mà ăn dần. Thấy tớ thương cậu ghê chưa?
- Cùng lắm cho con tớ gọi cậu là mẹ nuôi.
- Hứa rồi đó nha, anh Tuấn cũng làm chứng đi nha.
- Ừ. Con của vợ chồng anh mà có diễm phúc được gọi em là mẹ nuôi thì còn gì bằng.
- Thôi, chồng tớ đang ở dưới xe chờ sẵn, tớ phải xuống gấp. Trả lại không gian riêng tư cho hai người.
Minh Thư cười hiền:
- Sắp làm cha mẹ của con nít rồi, không gian riêng cái nỗi gì?
Thấy Minh Thư vừa đóng cửa lại, Kỳ Tuấn đã mở cửa chạy ra, anh đã đuổi kịp trước khi Ánh Tuyết vào thang máy:
- Ánh Tuyết, chờ chút!
- Ơ... việc gì thế anh Tuấn?
- Anh thấy Thư ăn thực sự rất ngon miệng với mấy món đó, còn hơn cả món sữa anh mua về.
- Đúng rồi. Anh không biết đó thôi, Thư ăn cả chục chén chè hôm đó chỉ để giải tỏa cơn thèm. Cậu ấy hảo ngọt, anh mừng rồi nhé. Sắp có “tiểu Kỳ Tuấn” rồi.
- Đối với anh con nào cũng được, mà quan trọng là Thư thích món đó phải không?
- Phải.
- Em cho anh địa chỉ.
- Ồ... Anh ghê lắm nha! Muốn ghi điểm với vợ phải không?
- Người ta sinh con cho mình, suốt 9 tháng 10 ngày phải mang vác cái bụng, không mệt thì cũng mỏi. Anh thì chẳng làm được gì ngoài đáp ứng sở thích của cô ấy. Chỉ có điều, những điều như thế thì cô ấy không bao giờ nói với anh.
- Cho nên anh mới hỏi em?
- Ừ.
- Được rồi. Em biết rồi. Tất cả là vì Minh Thư.
- Đúng. Tất cả là vì Minh Thư.
Kỳ Tuấn chào tạm biệt rồi mỉm cười vẫy tay chào Ánh Tuyết, lúc mở cửa vào, nhìn Minh Thư ăn ngon miệng với chén chè làm Tuấn cảm thấy có một chút cảm giác gì đó khoan khoái trong lòng. Anh đứng nhìn và cười cười mãi:
- Anh cười gì vậy? Trông tôi ăn lạ lắm sao?
- Em thích ăn chè hả?
- Chắc là triệu chứng thèm ăn của bà bầu thôi.
- Sao em không nói với anh?
- Nói chuyện gì? Chuyện tôi thích chè hả?
- Ừ. Không phải chúng ta đã nói, tất cả là vì đứa con sao. Nếu em nói đây là triệu chứng của bà bầu thì cũng liên quan đến anh rồi?
Minh Thư không phản ứng, cô chỉ im lặng và tiếp tục ăn. Kỳ Tuấn cũng im lặng một chút rồi nhìn đồng hồ:
- Cũng chưa muộn lắm, thôi em ở nhà ngủ trước, anh đi tìm Đàm Phúc tán gẫu.
- Buồn cười thật!
- Chuyện gì?
- Chúng ta mỗi người một chỗ ngủ, liên quan gì nhau mà dặn dò kỹ khi đi chơi thế.
- Chỉ là nói thôi mà.
Đàm Phúc nhận được tin nhắn của Kỳ Tuấn anh chàng phải ngồi bật dậy và xua cô nàng chân dài xinh đẹp trên giường:
- Bạn anh tới!
- Thì sao?
- Bọn anh thường nhậu tới sáng.
- Chiếc giường của anh rất êm.
- Ừ. Thì đêm khác anh lại mời em tới, đêm nay vậy là kết thúc vui vẻ của chúng ta rồi.
- Anh bị gay hả? Bạn bè còn quan trọng hơn chuyện chăn gối.
- Ừ. Bạn bè của anh là quan trọng nhất bởi vì em chưa phải là gì của anh cả. Anh và em chỉ vui chơi thôi. Cho anh là gay cũng được, nhưng về nhà thì đừng nhớ tới cái giường của anh nữa nhé!
- Vậy thôi em về. Nhớ lần sau đó nha cưng!
Miễn cưỡng đáp lại nụ hôn của cô nàng, Kỳ Tuấn cũng bước lên tới. Đàm Phúc gượng đỏ cả mặt:
- Chào!
- Sao không nói nhà có khách, biết vậy tớ không tới làm phiền?
- Cậu cũng biết nói là khách mà. Anh em mới là nhất! Thôi vào đi, hôm bữa cãi thành công mấy vụ tranh chấp tài sản, được chiêu đãi hậu hĩnh, còn được quà cầm tay mang về là cặp Whisky nữa. Vào đây nào! Chào mừng đến với party của những gã trai độc thân!
Hai anh chàng ngồi nói chuyện trong phòng khách, vừa nhâm nhi rượu và say với thuốc lá. Nhìn tấm ảnh trên bàn, đó là ảnh lúc mới kết nạp Kỳ Tuấn vào nhóm, còn có Gia Hòa và Đàm Phúc. Kỳ Tuấn cầm lên và nhìn, Đàm Phúc nói:
- Ảnh đó trông cậu nai tơ phết.
- Tớ cũng định nói thế.
- Còn bây giờ, nếu đại ca còn sống, chắc anh ấy cũng không ngờ đàn em của mình lại tiến bộ vượt bậc đến như vậy.
- Không có đại ca, lâu rồi chúng ta mới chìm sâu trong thoải mái ở cái vương quốc đàn ông này.
- Vương quốc đàn ông?
- Ừ. Rượu, thuốc lá và những câu chuyện chỉ có những thằng đàn ông chia sẻ với nhau. Không đàn bà, không tình dục, quên hết sự đời.
- Cậu định đổi trò thật sao?
- Tớ không chắc mình đang làm đúng hay sai.
- Từ một nai tơ trở thành bad boy thì không khó nhưng từ một bad boy mà muốn thay đổi thành một quý ông thì không có dễ đâu nha.
- Tớ dư biết điều này. Nhưng...
- Tớ hiểu cậu. Nhưng tại sao cậu lại lâu chán quá với trò chơi này?
- Vì tớ đã không xem nó là trò chơi mất rồi, Đàm Phúc. Tớ phải thừa nhận với cậu như thế. Bây giờ, tớ thực sự đã yêu người phụ nữ ấy.
- Ôi không, ... tồi tệ thật.
Một đêm lãng mạn với những ái ân lãng mạn trên giường, Phương Dung ngồi dậy, hôn lên môi Trình Can và nói:
- Cảm ơn anh đã cho em những phút giây hoan lạc tuyệt vời.
- Đừng nói vậy, em cũng cho anh một cảm giác tương tự như thế.
- Có anh bên cạnh thật tuyệt. Ước gì ...
- Ước gì thế em yêu?
- Anh là của em mãi mãi. Của riêng em mà thôi.
- Của riêng em... là như thế nào nhỉ?
- Thì ... là như thế đó.
- Là như thế nào? Anh thực sự không biết đó.
- Không lẽ anh đợi người ta nói thẳng. Em không đường đột thế đâu.
- À, vậy để anh đoán thử nha.
Trình Can mỉm cười kéo trong ngăn tủ ra, trong ánh đèn mập mờ, Phương Dung không kịp đoán là gì. Rồi Trình Can lấy ra chiếc nhẫn và đeo vào tay Phương Dung rồi nói:
- Có phải như thế này thì anh sẽ là của riêng em hay không?
Phương Dung sung sướng nhìn chiếc nhẫn nằm gọn trong ngón tay, chiếc nhẫn vừa như in vậy. Cô ôm chầm lấy Trình Can và thốt lên:
- Anh làm em phát điên về những trò ú tim thế này đấy.
- Phải để lại một chút gì đó ấn tượng chứ em yêu.
- Em cứ nghĩ anh chưa quan tâm đến chuyện này.
- Lầm rồi. Anh nghĩ đã đến lúc anh phải giữ chặt lấy hạnh phúc thực sự của cuộc đời anh. Là em đó!
- Ôi anh Can ...
- Làm vợ anh nhé, Phương Dung!
Phương Dung ôm lấy Trình Can và hôn anh thật nhiều nụ hôn. Trình Can vẫn chờ Phương Dung trả lời, cô lau vội hai hàng nước mắt trên mi:
- Muốn nói không cũng không được.
- Vậy thì là ...
- Vâng. Em đồng ý. Em đồng ý làm vợ anh.
Cả hai siết chặt lấy nhau, ôm ấp nhau và cứ liên tục nhìn chiếc nhẫn sáng lấp lánh. Phương Dung nói:
- Nó tuyệt vời quá anh ạ!
- Em biết không, anh thèm thuồng được sống trong cảm giác hạnh phúc từ lâu lắm rồi. Ba mẹ anh chung sống không bao lâu thì ly hôn, anh thì không tìm được ai có thể hẹn hò nâng cấp thành yêu đương. Nếu có thì một là không đến với anh vì mục đích tình yêu, hai là chỉ yêu thôi và chẳng muốn đi xa hơn nữa. Cho đến khi gặp Minh Thư, anh đã bắt đầu mường tượng ra một gia đình hạnh phúc cùng cô ấy. Và kết quả thì... Thực sự mà nói anh chưa bao giờ cảm thấy trở nên hận tình yêu khi bị Minh Thư bỏ rơi và trở thành vợ của kẻ thù của anh. Nhưng giờ nghĩ lại, anh cảm thấy Chúa đã thương anh đó chứ.
- Anh kể đến đây mà vẫn không trách Người đã cho anh nhiều bất hạnh à?
- Không. Nhờ có vậy mà anh mới tìm thấy hạnh phúc thực sự của anh, chính là em. Có thể anh yêu Minh Thư trước nhưng duyên số mà. Giờ thì anh đã có em. Anh sẽ cho phép những bất hạnh tình yêu trước kia của anh xóa tan vĩnh viễn, anh trông chờ những hạnh phúc mới đến từ em.
- Em hứa. Em sẽ cho anh những điều mà anh thiếu thốn trước kia.
- Anh yêu em!
Thế là lại có một cuộc hôn nhân khác sắp diễn ra, mà liệu đây có lại phải là hôn nhân của những toan tính chỉ vụ lợi và dùng ngày đẹp nhất của cuộc đời lợi dụng nó để thực hiện những mưu đồ khác. Đã có một cuộc hôn nhân xảy ra và đang như thế, nhưng rồi hai trái tim ấy cũng dần dần hòa nhịp khi mà người lập nên kế hoạch không nhận thấy bất cứ sự việc gì đáng phải làm như thế từ đối phương. Con người mà, ai lại không muốn được sống trong một bầu trời tình cảm, biển cả yêu thương. Chỉ có những lý do buộc phải cuốn con người vào vòng xoáy trả thù mà thôi. Còn cuộc hôn nhân sắp diễn ra thì sao? Liệu có phải là một cuộc hôn nhân trong toan tính? Nó sẽ được gì khi một bên đến từ sự chân thành còn bên còn lại thì luôn là một ẩn số khó giải đáp? Cô ta thực sự là một thiên thần gãy cánh hay ác quỷ máu lạnh?
-------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite
. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
– Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
-------------------------
Chap 43:
Thư mở mắt ra, ánh nắng đã chiếu vào mặt. Cô choàng tỉnh giấc và như một thói quen, Thư ngước lên nhìn lịch, cô nhoẻn cười. Chỉ hơn 2 tháng nữa thôi, bé con yêu dấu sẽ chào đời. Nghĩ đến điều đó làm Thư cảm thấy vui, hôm nay cô quyết chọn một bộ áo bầu đẹp nhất để đến tòa soạn. Thật lạ là lúc mới mang thai Thư lại có ý nghĩ tồi tệ là muốn ruồng bỏ đứa bé đúng là người ta cần thời gian bình tĩnh để quyết định mọi chuyện tốt hơn.
Dòng duy nghĩ ngừng lại, túi đầm bầu Anna Nina mà Kỳ Tuấn mua vẫn còn đó, Thư không nỡ bỏ đi nhưng nếu không mặc thì giữ lại đây để làm gì.
Bản tin hôm nay chán ngắt, cầm tờ báo lên thì cũng chẳng có tin gì đáng đọc ngoài mấy cái vụ lùm xùm chính trị. Cuộc sống của một người đàn ông có gia đình và còn độc thân khác nhau như thế nào nhỉ? Kỳ Tuấn chỉ mỉm cười và lắc đầu tự cho mình câu trả lời “I don’t know”. Anh có biết cuộc sống có vợ có chồng là như thế nào ngoài cãi cọ, chơi khăm lẫn nhau, gượng ép phải hạnh phúc trước nhiều người hoặc là chỉ biết âm thầm chịu đựng. Đối với Kỳ Tuấn, có cảm giác đau đớn và cô độc nào mà anh chưa từng trải qua, bao nhiêu đây thì cũng chỉ thế thôi. Nhiều lúc tại sao Tuấn lại chọn cho mình sự bất công như thế? Mà có phải bất công hay không khi chính anh là người kéo Minh Thư từ một cô gái hạnh phúc sắp bước vào Thánh đường kết hôn với người mình yêu trở thành một người buộc phải hủy bỏ hôn ước với người yêu, phải trở thành mẹ, phải làm vợ với một người mà cô chưa từng yêu. Là Minh Thư nhẫn tâm với Kỳ Tuấn hay chính anh đã tàn nhẫn với cô để khiến cô phải đáp trả lại. Cuộc sống là vậy, phải có oán có hận thì mới có yêu có thương sâu sắc vĩnh hằng.
Ly café đổ trên chiếc áo pull trắng khi Tuấn trông thấy cảnh tượng vừa bước ra từ phòng ngủ. Minh Thư xuất hiện với chiếc đầm bầu mà anh đã mua. Tuấn nhìn đến ngẩng ngơ, không phải vì sắc đẹp của Thư, mà chính vì dòng suy nghĩ của anh nãy giờ đã đi ngược lại với những gì anh đang thấy. Minh Thư nhìn Kỳ Tuấn hỏi cụt ngủn:
- Xấu lắm à?
- Ồ không... Đẹp lắm chứ! Em làm anh bất ngờ quá!
- Hay là để tôi đi thay cái khác, để anh khỏi phải bất ngờ.
- Không không. Anh muốn thế mà.
Minh Thư nhìn thấy điểm tâm sáng ở trên bàn, Kỳ Tuấn nhanh miệng:
- Em ăn đi! Anh vừa mới làm.
- Không. Tôi có hẹn với Ánh Tuyết.
- À em à...
- Sao?
- 5 giờ chiều nay chúng ta đến lớp học.
- Thì sao?
- Hôm nay anh không tới tòa soạn. Chúng ta đi xe riêng sẽ không hay đâu.
- Ai lại nghĩ ra cái Talkshow vớ vẩn này nhỉ? Thôi được rồi, tôi sẽ đi Taxi.
Kỳ Tuấn uống xong tách café anh vào thay chiếc áo thun màu sẫm rồi mở cửa phòng đối diện phòng ngủ. Căn phòng đã chất đầy đồ đạc trẻ con rồi, vẫn còn thiếu cũi và cái tủ quần áo cho em bé. Nhưng Tuấn cần phải trang trí lại căn phòng, anh chàng bắt tay vào việc cùng mấy thùng sơn. Tuấn muốn tạo cho bé yêu một không gian thoải mái, anh chọn màu xanh biển và sơn phết hí hoáy trần phòng. Vừa làm Tuấn lại vừa ca hát trông rất là vui vẻ.
Minh Thư thì đến tòa soạn, cô luôn gây sự chú ý. Cô nàng làm việc ở bộ phận thương mại khi đi cùng thang máy với Thư tỏ ra ngưỡng mộ:
- Tổng biên tập mặc đầm bầu đẹp quá! Nhất định sau này có con em phải nhờ tổng biên tập tư vấn mới được.
- Cảm ơn. Nhưng theo tôi được biết cô vẫn chưa kết hôn mà.
- Em nghĩ đến tương lai thôi.
- Hôm nay Tổng biên tập không đi cùng anh Tuấn sao ạ?
- Tôi nghĩ không cô gái nào ở đây không biết số điện thoại của Kỳ Tuấn. Có phải vậy không?
- Chị nói vậy tức là chị ghen à?
- Tôi không ghen. Chưa bao giờ ghen.
- Nghe người ta nói, không ghen có 2 trường hợp, 1 là không yêu, 2 là rất tin tưởng. Thế là vì sao nhỉ?
- Đứng đây mà suy nghĩ đi nhé. Tôi không rãnh cho lắm.
Minh Thư bước vào văn phòng của mình, chợt cô thấy mọi người tập tụ lại khá đông. Trông thấy Minh Thư, mọi người giải tán về chỗ cũ hết. Minh Thư thấy Trình Can đứng ở đó tay trong tay nói cười với Phương Dung. Vương Khang nhìn Minh Thư rồi cúi đầu:
- Sếp tới rồi!
- Chuyện gì mà ồn ào thế?
- Minh Thư, chào em!
Trình Can đã trông thấy cô và tiến lại, Minh Thư nhìn xấp thiệp hồng trong tay Trình Can và miệng Phương Dung thì luôn cười tươi. Cô vẫn đứng yên và chờ đợi họ tiến lại. Trình Can nói:
- Đến lúc anh phải nhận lại quà cưới từ em rồi nhé!
Minh Thư quay sang nhìn Phương Dung, cô nói:
- Tôi mong quà cưới là cái gật đầu của cô. Hôm ấy phải cùng Kỳ Tuấn tới thật sớm nhé!
- Hai người ...
- Phải. Anh và Dung đã quyết định kết hôn. Thân mời em và Kỳ Tuấn.
Minh Thư cảm thấy một cơn đau thắt từ tim, mặt cô tái nhợt, Thư cố gắng mỉm cười không để tấm thiệp rơi xuống dù tay cô đã mất cảm giác vì sự kiện đột ngột này. Trình Can hỏi:
- Em sẽ tới chứ?
- Tất nhiên rồi.
- Cô không sao chứ? Trông cô tệ quá!
- Không sao. Tôi chỉ không khỏe chút thôi.
Minh Thư cầm tấm thiệp và bỏ đi, mọi người đều cảm thấy bình thường trong khi Trình Can thì cứ nhìn theo cho tới lúc không còn thấy Thư nữa. Anh có vẻ hơi khó chịu, Phương Dung thì cảm thấy ghen lồng lộng khi người đàn ông nào đối với Minh Thư cũng luôn day dứt và nặng tình như thế...
- Mình đi tiếp đi anh. Còn ở ban biên tập và ở...
- Ở đây ngột ngạt quá, anh ra ngoài tí. Em chịu khó đi gửi thiệp một mình nhá!
- Anh, nhưng mà...
- Cho anh xin đấy. Anh cảm thấy khó chịu thật mà. Rồi anh sẽ đền bù cho em!
Vương Khang ngồi đó nhưng dù không nói lời nào nhưng cũng đã thấy rõ sự tình. Cố làm cho xong công việc, Vương Khang tìm Minh Thư nhưng cô không có ở trong phòng. Vương Khang chạy lên sân thượng và quả nhiên Minh Thư đang ở đó. Cô không khóc nhưng ánh mắt thì đượm buồn, gương mặt xinh đẹp trĩu nặng tâm sự. Vương Khang đặt một tay lên vai Minh Thư, cô giật mình:
- Cậu Khang đó hả?
- Sếp cần nước chứ?
- Cảm ơn.
Minh Thư vẫn im lặng và đỡ lấy ly nước, Vương Khang nói:
- Đó là con đường mình đã chọn, dù chông gai, trắc trở, gập ghềnh như thế nào thì đó cũng là do mình chọn. Nhưng triết lí đó có vẻ nhưng không hợp với sếp.
- Ý cậu là sao?
- Tôi có thể im lặng và quan sát. Và tôi có thể thấy rõ, sếp chỉ là một người vợ “công chúng” của Thái Kỳ Tuấn mà thôi.
- Cậu ăn nói hàm hồ quá!
- Nếu không thì làm gì sếp lại chạy lên đây khi Âu Trình Can đưa thiệp hồng. Nếu không có việc này xảy ra thì tôi cũng chưa bao giờ thấy sếp giới thiệu Kỳ Tuấn là ông xã của mình.
- Cậu trở nên lôi thôi từ khi nào thế?
- Cho là tôi lôi thôi đi. Nhưng ngoài tôi ra thì sếp sẽ không được biết những tiếng xì xầm sau khi sếp đóng kín cửa phòng lại đâu. Dù muốn hay không thì đây cũng là con đường sếp đã chọn và sếp phải bước đi tiếp. Có vui vẻ hay buồn phiền gì thì cũng phải tập chấp nhận. Đừng đón lấy nó với thái độ nửa vời như vậy. Tôi nghĩ sếp làm như thế chẳng lợi ích gì đâu.
Minh Thư đứng lặng hàng giờ, cô ở trên đó rất lâu và suy nghĩ mọi chuyện. Rồi khi vừa bước xuống, cô lại gọi ngay Phương Dung vào phòng, Phương Dung thấy thẻ tác nghiệp của cô đã đặt sẵn ở đó. Phương Dung hỏi:
- Sếp cho gọi tôi?
- Chị ngồi đi!
- Sếp ổn chứ? Trông sếp vẫn xanh xao lắm!
- Cảm ơn đã quan tâm. Đây là thứ chị muốn! Chúc mừng chị đã trở thành ký giả chính thức của “Người thời thượng”
- Đây phải chăng là một sự gượng ép!
- Gần như là như vậy. Bởi vì tôi đã nói rồi, tôi chỉ chấp nhận chị thực sự khi tôi biết vì sao chị đến đây.
- Rồi cô sẽ biết. Tôi sắp có trong tay những gì tôi muốn lấy rồi.
- Chúc chị vui vẻ với những lựa chọn của mình.
- Tôi cũng mong những gì trước kia đã thuộc về cô giờ không thuộc về cô nữa thì đừng lưu luyến làm gì.
- Tôi không lưu luyến những gì không thuộc về tôi.
- Chắc chứ?
- Chị có thể ra ngoài.
Minh Thư đứng chờ Kỳ Tuấn và anh lái xe chở cô đến lớp học. Hôm nay gần như đã là những buổi học cuối cùng, Minh Thư buồn rười rượi trong khi Kỳ Tuấn thì rất hăng hái với bài học dạy chọn sữa và cách pha sữa hợp vệ sinh. Anh còn xung phong lên làm thử cho các cặp khác xem nữa chứ. Minh Thư chỉ thụ động ngồi đó, cô chẳng quan tâm và chỉ cố ngồi cho hết thời gian. Dù buổi học vẫn còn vài tiết nữa mới kết thúc nhưng Tuấn đã quyết định đây sẽ là tiết học cuối cùng mà cả hai quay Talkshow. Minh Thư cũng cảm thấy dễ chịu với quyết định ấy. Phương My khen ngợi:
- Anh đã khá hơn rất nhiều so với khi mới tham gia.
- Cảm ơn cô đã quá khen!
- Anh đã học trước ở nhà hay sao mà pha sữa có nghề thế?
- Tôi đã thử tự đi chọn sữa và pha sữa cho vợ. Chỉ là đọc kỹ hướng dẫn sử dụng trước khi dùng thôi mà.
Phóng viên liền chĩa Micro vào Minh Thư hồn phách cứ đang phi ở nơi nào:
- Minh Thư, khi cầm trên tay ly sữa do chính chồng pha, cô có cảm giác như thế nào? Cô có thể kể lại giây phút đó không?
- Ơ ... Tôi ...
Kỳ Tuấn và Phương My ở phía trên nhìn Minh Thư, cô thì cứ ấp úng vì nãy giờ cô đâu có quan tâm đến hôm nay học những gì. Kỳ Tuấn cảm thấy lạ, Phương My liền đỡ lời:
- Chắc có lẽ vì hạnh phúc quá nên vợ anh Tuấn chẳng thể nhớ nỗi. Có phải vậy không ạ?
- Phải... Tôi hạnh phúc.
Minh Thư trả lời gượng gạo, cuối buổi, cả hai đã đứng phát biểu trước phóng viên:
- Qua vài tiết học, chương trình này mong các ông bố bà mẹ trẻ đừng cảm thấy quá bối rối khi lần đầu lên chức. Đó cũng là cảm giác của vợ chồng tôi nhưng qua lớp học này, chúng tôi đã cảm thấy cảm giác hồi hộp và vui sướng nhiều hơn là lo lắng và sợ rắc rối. Bởi vì sao? Chúng ta sẽ có được những kỹ năng tốt, có sự chuẩn bị và được giải đáp những thắc mắc vì cuộc sống hiện đại ngày nay, có những lý do khác nhau mà những bậc cha mẹ của hai bên không cùng chăm sóc cháu bé với chúng ta mãi được. Chúng tôi mong chương trình này sẽ cho các bạn hiểu rõ điều đó hơn.
Kỳ Tuấn phát biểu còn Minh Thư thì chỉ đứng im. Cô cứ như người mất hồn làm Kỳ Tuấn cũng cảm thấy lạ. Lên xe về nhà, anh hỏi:
- Thư, hôm nay ở tòa soạn có chuyện gì vậy?
- Không có gì.
- Sao em cứ như người mất hồn thế? Hay là em bé có chuyện?
- Đã nói là không có gì mà. Tôi muốn ghé nhà Ánh Tuyết.
- Cũng tối rồi mà...
- Tôi muốn. Không dừng tôi nhảy đó.
- Được rồi. Đừng gấp!
Minh Thư đi một hơi lên chung cư nhà Ánh Tuyết, Kỳ Tuấn vừa lái xe về nhà đã lập tức gọi điện cho Vương Khang:
- Hôm nay có chuyện gì với vợ tôi thế?
- Cũng bình thường mà.
- Cô ấy cứ như người mất hồn. Hay là thằng khốn đó là tới ve vãn.
- Không. Vấn đề là anh ta không đến để ve vãn nữa. Mà là đến để đưa thiệp hồng.
- Thiệp hồng? Nhanh vậy sao? Với Phương Dung hả?
- Phải.
- Thôi được rồi. Cảm ơn cậu, Vương Khang!
Minh Thư đi về nhà, Ánh Tuyết lại chuẩn bị đi chơi khuya với chồng nên chẳng thể nói được gì. Vừa mở cửa vào, thấy lạ khi vẫn không có ai mở đèn, cô bước vào và thấy Kỳ Tuấn ngồi ở đó. Cô hỏi:
- Sao anh không bật đèn?
- Em ăn gì không? Anh làm cho em ăn.
- Không. Tôi chỉ mặc cái áo bầu này, không có nghĩa là mọi thứ phải thay đổi.
- Ý em là sao?
- Chúng ta cứ dừng lại là như thế này đi. Tôi quá mệt mỏi rồi! Chờ khi đứa nhỏ ra đời, mọi chuyện sẽ kết thúc.
- Em muốn chúng ta ly hôn ngay sau khi con chúng ta ra đời à?
- Việc gì anh phải cứ dối lòng chịu đựng tôi chứ? Chúng ta không đến vì tình yêu. Tôi đã bắt đầu muốn cảm giác bình yên rồi. Chiến đấu mãi rất là mệt. Tôi không muốn nữa.
- Em nói dối. Em muốn mọi chuyện với anh kết thúc vì em vẫn yêu Âu Trình Can.
- Thái Kỳ Tuấn, tôi cấm anh nói những chuyện vô căn cứ đó.
- Không vì thế thì em sẽ chẳng như người mất hồn khi hắn ta đến gửi thiệp hồng cho em. Anh đã biết hết rồi. Cớ gì phải như thế chứ hả?
- Đó là chuyện của tôi. Còn nữa, tôi không muốn anh xen vào chuyện này. Tôi muốn kết thúc mọi chuyện. Anh làm ơn buông tha cho tôi đi.
- Em chắc chứ?
- Chắc.
Kỳ Tuấn lặng im một hồi, anh thực sự quá shock trước mọi chuyện. Minh Thư nhìn Kỳ Tuấn, cô cũng thấy xót xa khi anh nhìn cô bằng ánh mắt như thế. Kỳ Tuấn nói:
- Anh không tin em không có cảm giác gì với anh sau bao nhiêu chuyện anh đã làm vì em kể từ lúc chúng ta cưới nhau. Nói với anh em không có cảm giác gì đi? Nhìn thẳng vào mắt anh đây này.
- Đừng ép tôi. Anh buông tôi ra đi! Khi anh muốn có câu trả lời từ người không muốn nói điều đó. Thì dù anh có nghe được, đó cũng là câu trả lời gượng ép mà thôi. Anh hiểu không?
- Nhưng anh không cam lòng để em đau khổ mà anh không làm được gì. Phải làm sao để em có thể hạnh phúc? Em nói rõ cho anh biết đi!
- Có cần phải để tôi nói rõ tôi muốn sự kết thúc làm điều giải thoát không?
Minh Thư bật khóc, Kỳ Tuấn lúc này mới buông cổ tay cô ra. Cổ tay in đỏ hằn 5 ngón tay Kỳ Tuấn lên. Minh Thư rơi nước mắt, Kỳ Tuấn nói:
- Xin lỗi vì đã làm em đau!... Cuối cùng kẻ thua mới là anh! Anh thực sự thua thằng khốn đó sao?
- Là anh ép tôi phải biến anh thành người thua cuộc.
Kỳ Tuấn bỏ đi. Minh Thư ôm chặt đầu mà khóc. Cô quá bối rối trước những chuyện xảy ra ngày hôm nay. Khi cô vừa dự định mở lòng với một người thì tại sao lại cảm thấy trái tim dao động khi người cũ tiến bước sang ngang. Thư bật khóc khi cô đã làm tổn thương Kỳ Tuấn. Lẽ ra cô không nên để cảm xúc của mình lấn áp như vậy. Làm sao để cô nói đối với cô Kỳ Tuấn không tệ đến như vậy.
Minh Thư thấy căn phòng đối diện nồng nặc mùi sơn, thì ra Kỳ Tuấn đã vẽ vời căn phòng đẹp như mơ. Quả là một căn phòng tuyệt vời mà Kỳ Tuấn đã dành hết tình yêu thương của người cha vào để vẽ. Thư thì làm gì cho ứa con chứ. Thư lại rơi nước mắt, một lần nữa cô đã sai khi cho rằng kết thúc với Kỳ Tuấn là một điều hay.
Đứng trước căn phòng đang vẽ dang dở, Thư thực sự muốn thét lên thật to:
- Xin lỗi anh...
Không ai đáp lại. Tuấn đã ở đây khi cô lạnh nhạt với anh, giờ anh đã bỏ đi, Thư có muốn khóc thật nhiều thì cũng chẳng còn ai để nương tựa vào vai nữa.
Chap 44:
Minh Thư tỉnh lại, đêm qua cô đã ngủ gục trong căn phòng dành cho em bé. Vậy là Kỳ Tuấn vẫn chưa về, mọi thứ vẫn y như ngày hôm qua sau khi anh bỏ đi. Lần đầu tiên cô thấy cảm giác trống vắng bao trùm, Thư buồn lắm nhưng cô không thể suy sụp trong lúc này. Cũng từ lúc Kỳ Tuấn bỏ đi, cô mới biết Trình Can đối với cô giờ chẳng là gì so với Kỳ Tuấn cả. Và cũng là lần đầu tiên cô đặt Kỳ Tuấn cao hơn Trình Can trong lòng. Nhưng biết nói sao thành lời đây. Nói với Kỳ Tuấn rằng anh đã cảm hóa cô thành công rồi.
Thư vẫn đến tòa soạn và cô mong sẽ thấy Kỳ Tuấn chào mình ở canteen. Nhưng không có ai cả. Mọi chuyện vẫn suông sẻ và không ai biết chuyện gì xảy ra trừ cô. Thư nhận được một vài lời chúc mừng, khen ngợi từ mấy đồng nghiệp khi xem Talkshow hôm qua. Cô đóng cửa phòng lại và ngồi thở dài chán nản, mọi chuyện trở nên căng thẳng hơn khi Vương Khang bước vào. Minh Thư biết không phải chỉ đơn thuần vào chúc mừng. Minh Thư hỏi:
- Cậu biết chuyện xảy ra giữa hai chúng tôi đúng không?
- Tôi xin lỗi. Tôi chính là người cho anh ấy chuyện đã xảy ra ở tòa soạn. Sếp có gì trách móc không?
- Không có gì đâu. Chuyện này sớm muộn gì cũng phải xảy ra thôi. Thực sự tôi và anh ấy... à không có gì.
- Sếp đã gọi cho Kỳ Tuấn chưa?
- Đây là chuyện giữa vợ chồng tôi. Tôi không có quyền quản thúc anh ấy.
Ngày thứ nhất đã trôi qua như vậy, rồi đến ngày thứ hai, ngày thứ ba, ngày thứ tư... Bốn ngày liên tiếp Kỳ Tuấn không xuất hiện, mọi người có vẻ sốt ruột nhưng trông Minh Thư thì vẫn cứ bình chân như vại. Cô thậm chí vẫn tươi cười và không mảy may quan tâm tới chuyện Kỳ Tuấn ra sao. Hôm nay, ông Minh đến gặp trực tiếp Minh Thư. Dĩ nhiên cô để cho ông ngồi chiếc ghế của cô khi cả hai tiếp chuyện trong phòng. Ông Minh hỏi:
- Cậu Tuấn nghỉ phép à?
- Tôi không biết. Tôi không có nhận được thư từ gì từ nhân viên này cả.
- Cô đã chọn được người chưa?
- Tôi nghĩ cũng đã đến lúc tôi nghỉ dưỡng thai. Nhưng thực sự tôi chỉ chọn được ba cái tên: Kỳ Tuấn, Phương Dung và Vương Khang.
- Cô thừa biết chọn Đỗ Vương Khang sẽ tạo nên một sự phản đối quyết liệt. Chúng ta đã có những phó tổng biên tập...
- Tôi chỉ thực sự cần họ trong 3 tháng thôi. Sau khi sinh xong tôi sẽ trực tiếp chỉ đạo ở nhà.
- Như thế là không hiệu quả. Tôi chọn Kỳ Tuấn.
- Một tổng biên tập có thể biến mất không lý do như vậy sao? Tôi nghĩ không nên.
- Lương Trần Phương Dung là sự lựa chọn hoàn hảo.
- Tôi...
- Tôi biết cô còn có một số khúc mắt dành cho Phương Dung nhưng chúng ta cần sự hiệu quả tuyệt đối cho “Người thời thượng”.
- OK. Vậy chúng ta sẽ tổ chức một cuộc biểu quyết.
- Biểu quyết?
- Chúng ta có những ý kiến khác nhau. Tôi tin rằng những người khác cũng có những ý kiến. Bình đẳng cả thôi. OK chứ?
- Tùy ông vậy.
- Một là để cô chọn Vương Khang và trực tiếp chỉ đạo ở nhà. Còn lại là chọn Phương Dung?
- Tôi đã nói tùy ông.
Vài phút sau, toàn bộ các nhân viên được gửi một e-mail. Phương Dung đã nghe lén tất cả từ cuộc nói chuyện đó. Sau đó cô đi ngang vài phòng để lấy tình hình:
- Bắt chúng ta quyết định sao? Thảo nào muốn tự sát.
- Thà chúng ta chọn theo Tổng biên tập hiện tại có gì nếu không cô ấy lại điểm mặt những người chống đối không chọn cô ta.
- Vậy đi cho yên thân.