Ring ring
 
PHƯỢNG HỒNG VÔ TÂM...

Xuống Cuối Trang

Là giọng thằng Dũng, thấy nó hớn hở đi lên, tướng lại to con như hộ pháp, bọn A2 biết là bạn tôi nên ghê dần, một thằng còm kia còn đánh te tua thì không biết thằng biến dị kia còn đến mức nào nữa. Lên đến nơi, thấy tôi đang bị vây, thằng Dũng tắt nụ cười, lao như bay vào vòng trong. Tôi gọi to:

- Dũng! Giết hết bọn này cho tao!

Thằng Dũng thấy áo tôi có vết rách do bị đánh, mặt đỏ phừng phừng, gầm lên:

- Cái đm chúng mày tới số rồi!

Nó túm ngay một thằng gần nhất, vận kình đánh thụp vào ngực thằng đó, thằng đó gục luôn tại chỗ. Bọn kia xanh mắt mèo bỏ chạy cả. Tôi quát:

- ĐM bọn chó đứng im đấy! Chạy bố giết cả nhà mày!

Bọn A2 nghe răm rắp đựng khực lại, duy có thằng Vĩnh đứng rồi xong lại chạy vọt mất. Thằng Dũng lừ mắt, phóng người chạy chớp nhoáng chặn đầu thằng Vĩnh, thộp tay vào hầu nó, ấn dúi ra sau. Thằng Vĩnh ngã rồi, nó còn kéo lên thêm trên đất một đoạn, thấy thằng Vĩnh còn đang thở phì phò, nó dẫm cho phát vào bụng, thằng Vĩnh đau quá kêu to rồi lịm đi. Bọn lớp nó trông thấy ba thằng bị đánh nằm im thin thít thì tưởng chết rồi, thằng nào thằng nấy mặt tái như gà cắt tiết. Tôi chạy lại phủi bụi đất bám trên người con An, hỏi:

- Đau lắm phải không? Đừng sợ, có tao đây, chúng nó không dám đụng vào mày đâu!

Con An bị đau quá, ôm chân không nói được gì nữa. Nhìn vậy, tôi lại càng cay, cố nén lại hỏi nó:

- Thằng nào vừa đẩy mày?

Nó ngước nhìn ra một thằng đang đứng phía xa. Tôi nhìn về hướng đó, quát:

- Con mẹ thằng ôn kia lại đây bố bảo!

Nó run như cầy sấy, đứng im. Thằng Dũng lại gần nó, chửi:

- Bố mẹ mày ăn phải bả à mà đẻ ra thằng điếc?

Nói đoạn, thằng Dũng xách tai thằng kia, lôi xềnh xệch ra chỗ tôi. Nhìn thấy nó, tôi vả đốp vào đầu, tay chỉ ra chỗ con An, hỏi:

- Nó làm gì mày mà mày xô nó ngã. Mắt thằng cụ mày mụ à mà đéo thấy nó đau chân phải ngồi đấy?

Rồi tôi quét chân quật ngã nó ra, xiên chéo cây côn vào giữa hai ống đồng nó, một chân dầm lên trên cổ chân nó, nghiến răng quát:

- Để bố cho mày đau chân thử tý nhỉ?

Vừa nói, tôi vừa uốn cây tre lại, cây tre đàn hồi chực bẩy vụn ống đồng thằng kia. Nó kêu không ra tiếng nữa, cố lấy hơi, mắt nhìn tôi van vỉ, vừa khóc vừa xin:

- Em van anh! Em lạy anh! Anh tha cho em, em ngu em chịu, anh tha cho em!

Tôi nhếch mép cười:

- Tha dễ thế!

Nhưng tôi cũng rút cây tre ra, tiện tay giáng một giậm vào mắt cá chân nó, nghe cạch một tiếng, chắc cũng trẹo nốt rồi. Đột nhiên, phía xa xa có tiếng thầy hiệu trưởng, thầy chủ nhiệm gọi tôi:

- Hưng ơi! Bình tĩnh Hưng ơi! Đừng làm bậy em ơi!

Thầy chủ nhiệm chạy lên trước, sau là thầy hiệu trưởng và cô chủ nhiệm lớp A2 cùng các thầy cô khác. Trông thấy quang cảnh bãi chiến trường, bốn thằng nằm quằn quại trên đất, cơ số bị bầm tay bầm chân, có đứatrúng đòn sưng vù cả hai cổ tay. Thầy Hiệu trưởng nói tôi:

- Em quá nóng nảy! Biết là em tự vệ nhưng làm thế là quá lắm, thân thể con người chứ có phải rác rưởi gì đâu mà em đánh con nhà người ta không thương tiếc thế!

Thầy chủ nhiệm trách tôi mấy câu, xong xin cho tôi với thấy Hiệu trưởng:

- Tuổi trẻ thì nóng nảy thầy ạ! Em Hưng đang tuổi mới lớn, tâm lý bột phát, khó bề kiểm soát hành vi lúc giận dữ. Hơn nữa em cũng vì bảo vệc cho bạn cùng lớp, mong thầy suy xét đến những đóng góp của em Hưng cho nhà trường mà nương nhẹ với em Hưng.

Cố chủ nhiệm lớp A2 nhìn mấy thằng bên đó, lắc đầu nói:

- Cô quá thất vọng về các em. Học sinh lớp chọn của trường, là người con trai đường đường mà lại đi đánh nhau, lại còn cậy đông hiếp ít, đánh cả bạn nữ! Tất cả về lớp, rồi cô sẽ có hình thức kỉ luật các em, còn hình thức kỉ luật của nhà trường thế nào thì điều đó còn chờ BGH.

Tất cả từ từ giải tán, thấy Hiệu trưởng gọi cán bộ y tế đến lo cho mấy đứa đang nằm và mấy đứa dính đòn, buổi tham quan vẫn kéo dài đến hôm sau thì kết thúc như lịch. Sau chuyến đi tham quan về, đó là tâm điểm bàn tán của cả trường. Đi đâu người ta cũng nhìn tôi, xì xào bàn tán, có người ủng hộ bảo thằng Hưng làm thế là đúng, có người thì lắc đầu lè lưỡi, bảo thế là không được, ai lại đánh người ta đến mức độ thế. Kết quả là tôi bị treo chức ủy viên, chờ đợi bỏ phiếu lại xem sự tín nhiệm của giáo viên, học sinh và cán bộ công nhân viên nhà trường, sau đó mới xem xét hình thức kỉ luật. Rốt cục tôi vẫn thoát một cách thần kì, tỉ lệ phiếu tín nhiệm là 79%, hình thức kỉ luật quyết định là hạ hạnh kiểm xuống Trung Bình, cho thời gian 3 tháng để lập công chuộc tội bằng cách đóng góp cho thành tích chung của nhà trường qua cuộc thi học sinh giỏi và đợt thi ngoại khóa cuối năm. Bọn thằng Vĩnh bị đuổi học cả 7 thằng vì tổ chức đánh nhau. Có vài phụ huynh A2 vì xót con nên dọa đâm đơn kiện, tạo sức ép yêu cầu nhà trường đuổi học tôi. Thầy chủ nhiệm cố sức xin cho tôi giữ lại, thầy Văn cũng xin cho tôi, cô giáo dạy Địa và thầy Sủ cũng xin cho tôi. Nhưng tôi không muốn vì mình mà các thầy cô phải phiền lòng, nửa đêm trước ngày mở hội đồng kỉ luật 3 ngày, tôi gọi điện cho thằng Việt, kể về nỗi băn khoăn của mình. Nó cười vang, đáp:

- Cứ vô tử! Ăn no ngủ kĩ, tao tự khắc có cách cho mày êm đẹp, cuối năm mày cố lên hạnh kiểm Khá là cầm chắc học sinh Tiên tiến, xoắn cái giề!

Tôi lo lắng lắm nhưng vẫn cố bình tâm, tin rằng thằng Việt sẽ có cách, dù tôi chẳng viết nó dùng cách gì để giúp tôi. Vài ngày sau, mở hội đồng kỉ luật với tôi, phụ huynh của tất cả các nhà đồng loạt rút đơn khiếu nại nhà trường, lúc ra khỏi phòng hội đồng, một phụ huynh giữ tôi lại, nói xoa dịu:

- Thôi cháu ạ! Con dại cái mang, thằng nhà cô sai thì để cô chú về dạy nó. Có gì thì cháu bỏ qua cháu nhé! Cháu cũng….cũng…bảo họ thôi đi…..hai đứa con gái bé nhà cô với cô sợ lắm rồi!

Tôi ngơ ngác không hiểu bà kia nói gì, trong lòng thầm nghĩ:

- Có lẽ nào thằng Việt giở trò gì để giúp mình?

Sau này, thằng Việt còn là quân sư nơi màn che ngàn dặm của tôi, cùng con An ngay bên cạnh, là trợ thủ đắc lực cho tôi trong việc trừ tận gốc mọi rắc rôi xảy đến trong năm lớp 10 đầy biến động của tôi.

 

Chap 31:

Chuyện kỉ luật tạm êm xuôi, trong trường, những xì xào về tôi cũng lắng dần. Mấy bữa nay chân con An vẫn chưa khỏi, bác sĩ phải nắn xương, bắt hạn chê động chạm đến chân, nếu không sợ thành tật cả đời. Hai ngày đầu, con An ở lỳ nhà không dám đi đâu, tôi sang thăm nó, hỏi:

- Làm sao mà lại nghỉ?

Mặt nó xụ ra, than:

- Ứ ừ không đi học đâu. Nhỡ thành thọt thì làm sao, nhìn xấu lắm.

Con này đúng là quý trọng sắc đẹp hơn cả tính mạng, cơ mà ngẫm cũng đúng, xinh xắn như nó mà không quý trọng thì uổng thật, là mình chắc mình suốt ngày ngắm vuốt với quần áo mất. Động viên nó đi học mãi, nó cứ dùng dằng nửa muốn nửa không. Cuối cùng, tôi quả quyết:

- Mai tao sang đón mày đi học!

- Nhưng mà đi kiểu gì?

- Mai đi sớm hơn thường lệ, cứ chuẩn bị đi, tự khắc có cách đưa mày lên lớp!

Nó không cãi được nữa, gật gật đầu đồng ý. Sáng hôm sau, tôi sang nhà nó sớm, ông anh trai dìu nó đi xuống nhà, lúc lên xe, mẹ nó còn dặn đi dặn lại tôi là đi cẩn thận, lo cho nó giùm bác. Đợi lúc con An ngồi yên vị, tôi mới chầm chậm đạp xe đến trường, trên đường đi tôi cố đi thật chậm, tránh những chỗ xóc, qua chỗ gờ giảm tốc thì tôi xuống xe dắt qua rồi mới lên đi tiếp. Đến trường, gửi xe xong, con An hỏi:

- Thế bây giờ làm thế nào lên lớp, lớp mình học tận tầng 4 đấy?

Tôi ghé lưng lại cạnh nó, ngập ngừng:

- Tao cõng mày lên!

Nó bối rối, mặt đỏ bừng nhìn tôi, lí nhí:

- Thôi! Ngại lắm! Mà cao thế, cõng tao lên xong mày cũng chết mệt!

- Thế đến trường rồi mày định về à?

- Ơ nhưng mà….!!!

- Nhưng nhị cái gì! Lên tao cõng cho nhanh, đang sớm chưa có ma nào đến đâu mà ngại.

- Nhưng mà ngại lắm ý!

Tôi mặc kệ, ghé lưng vào sát nó, giục mãi nó mới chịu để tôi cõng lên. Leo lên đến tầng 3 thì mỏi rã chân, hai cái cặp với một con gấu lười sau lưng, tôi thở phì phò, bước nặng trịch. Con An lo lắng hỏi:

- Thôi mày để tao xuống đi! Tao tự đi được!

Tôi gắt:

- Đi là đi thế nào! Ngồi yên đấy, còn 1 tầng nữa thôi.

Nó ngoan ngoãn không nói gì nữa, tay vòng hờ qua cổ tôi, ngả đầu lên vai. Lúc đi qua cửa lớp, nhìn qua bóng kính, tôi thấy nó đang lim dim mắt, nhoẻn miệng cười. Tôi lẩm bẩm:

- Con ỉn khốn kiếp! Tao sắp chết này, vui lắm ý mà toe với toét!

Vác được nó về chỗ, tôi nhẹ nhàng đặt nó xuống ghế. Xong tôi ra bàn sau nằm bò ra nghỉ, hai chân với vai mỏi tưởng gãy rời. Tranh thủ chợp mắt tý, còn gần nửa tiếng nữa mới trống vào lớp. Vừa thiu thiu được lúc, bỗng nhiên, tôi có cảm giác cái gì mềm mềm, mượt như nhũng khẽ chạm lên mặt mình, mùi hương con gái quen thuộc phảng phất. Mở mắt ra nhìn thì thấy con An đang nghiêng nghiêng đầu chăm chú nhìn mình, tay cầm cái khăn thấm mồ hôi trên trán tôi. Tôi ngước lên, nhìn sâu vào mắt nó, nó tròn xoe mắt nhìn tôi. Rồi nó chợt bối rồi, bẽn lẽn tránh ánh mắt tôi rồi rụt tay lại, quay lên trên ngồi. Thẫn thờ, đơ mất một lúc, tôi nén tiếng thở dài, nhắm mắt ngủ lại. Trống vào tiết, bọn lớp tôi mới ùn ùn kéo lên, nói chuyện rào rào như tổ ong vỡ. Tôi uể oải ngồi dậy, chờ trống vào tiết. Hôm nay đương đầu với 2 tiết Toán, 1 tiết Lý, buổi sáng sẽ dài lắm đây.

Học tiết Lý, thằng Minh ngồi gật gù, ngủ chảy cả nước dãi ra vở, thằng Quang ngồi cạnh thấy thế liền gạt đổ tay chống cằm của nó, mặt thằng Minh úp xuống bãi enzim nó vừa tiết ra. Thằng Minh giật mình tỉnh ngủ, gầm lên:

- Con chó nào….

Được nửa câu thì nó im bặt, nhận ra đang trong tiết học. Thế là đồng chí cán sự Toán được ngồi vào sổ ghi đầu bài, khuyến mãi ra ngoài hành lang đứng cho tỉnh ngủ. Ngay sau đó, thằng Quang cũng bị ra ngoài đứng cùng vì tội ngồi không chú ý học, còn thừa thời gian để soi mói người khác. Nghe tên thằng Quang cũng bị dính phốt, thằng Minh vịn song cửa nhòm vào, vuốt cằm cười:

- Y hỹ hỹ hý hý! Ơ hớ hớ hớ hớ!

Thôi thế là oan gia ngõ hẻm rồi, cầu mong những điều tốt lành cho Quang ngơ.

Sang tiết Sử, chủ quan môn thế mạnh với đã chuẩn bị kĩ bài nên tôi ngồi chỉ có chép bài với nghịch chỏm tóc con An. Đang cuộn cuộn cái bút vào túm tóc lơ thơ trên cái chỏm thì tôi giật bắn người nghe cô Sử gọi tên. Bọn xung quanh nhắc:

- Trả lời cho cô biết nguyên nhân sự nảy sinh chủ nghĩa tư bản ở Tây Âu.

Tôi tuôn liền một tràng:

- Em thưa cô, nguyên nhân là do những cuộc phát kiến địa lý làm nền kinh tế phát triển nhanh chóng, kéo theo đó là nhu cầu về nhân công, mà nguồn nhân công chính là những nông dân mất đất, thợ thủ công, nô lệ.

Nghe tiếng cười rúc rích khắp lớp, tôi vội ngừng tụng, xem vì cái gì mà chúng nó cười, hay là mặt mình có nhọ? Cô Sử cố nhịn cười, bảo:

- Tôi bảo anh ghi chép bài đến đâu rồi mà nghịch tóc chị An, chứ ai hỏi bài đâu mà anh tuôn như nước máy thế. Hồn treo ngược cành cây rồi!

Con Thy lỏn lẻn chêm vào:

- Treo ngược búi tóc mà cô!

Cả lớp cười ồ như muốn vỡ tung ra, tôi ngượng chín cả mặt, con An tai đỏ bừng, cúi gằm mặt xuống, tay đan vào nhau. Suốt cả buổi chúng nó cứ trêu mãi, ra chơi còn xúm vào ghép này ghép nọ, rồi chia hai họ nhà trai nhà gái. Đến khổ với lũ quỷ sứ này.

Cuối giờ, đợi cả trường về gần hết tôi lại cõng con An xuống, đèo nó về. Liền sau đó, ngày nào cũng đến sớm cõng nó lên rồi ỏ lại muộn cõng nó xuông. Chẳng biết từ lúc nào mà tôi lại thấy thích cái cảm giác cõng con An trên lưng, thấy mình có ai đó ở sau che chắn, cảm giác được là chỗ dựa cho một đứa con gái, quen thuộc cái hơi thở nóng ấm, ngượng ngập phả vào sau gáy. Rồi mỗi khi đèo nó về, nó sẽ ôm nhẹ vào eo tôi, ngả đầu tựa vào lưng tôi thật yên tâm. Sau hai tuần, một hôm đi học về, đến trước cổng nhà con An, nó tự dưng nhảy xuống trước, tôi hoảng hổn vội quay ra sau định đỡ, nào ngờ nó đang nhảy tưng tưng như thỏ, nhìn tôi cười. Tôi nổi quạu hỏi:

- Êu! Chân mày khỏi rồi còn bắt tao cõng, bóc lột sức lao động hả?
Nó ton ton chạy ra phía tôi, mặt bụ ra làm bộ đáng thương. Tôi cố giả vờ giận, quay mặt đi. Con An giật giật tay áo tôi, nhõng nhẽo:

- Đi mà! Đừng giận mà! Tao mới khỏi có 3 ngày thôi!

Tôi sửng sốt:

- 3 ngày hả?

Nó cười hì hì, ôm chầm lấy tôi. Tôi ngỡ ngàng chưa kịp phản ứng gì thì nó nói một tràng:

- Nhưng mà tao thích để mày cõng tao lắm. Hưng ngố mà tốt thế, hì hì!

Xong nó buông tôi ra, bất ngờ véo mũi tôi cái xong bỏ nhảy chân sáo lỉnh mất. Tôi thì ngẩn ngơ nhìn nó đang nghênh nghênh cái chỏm tóc củ hành, mở khóa chạy tót vào nhà. Giây phút đó, tôi cảm nhận rõ ràng tim mình đang đập sai nhịp thật rồi.

Mấy hôm sau, tạm gác chuyện đánh trả bọn thằng Vĩ lại, tôi cố tìm sự bình tâm, quyết định đi chơi cùng với con An một buổi. Chỉ khi có tri kỷ bên cạnh, tôi mới thấy bình tĩnh lại được, chỉ cần nhìn nó chỉ trỏ hàng quà bánh, ngồi ngắm nó tham lam ăn như con chuột lang hay nhìn thấy vẻ mặt ngô nghê của nó mỗi khi ngẫm nghĩ xem tôi vừa trêu nó cái gì, chỉ cần vậy thôi là đủ.

 

Chap 32:

Từ tối hôm thứ sáu tôi đã sang nhà con An, xin với bố mẹ nó trước để cho đi dã ngoại cùng tôi. Cũng hay là hai bác vốn quý tôi như con trong nhà, lại được thêm ông anh trai nó nói giúp nữa nên hai bác tin tưởng để tôi dẫn nó đi chơi. Bác trai nói:

- Hưng ạ! Con An nhà bác nhìn thế thôi chứ nó tồ lắm, ngần này tuổi rồi mà ngây ngô như trẻ con vậy. Nhưng trong đám bạn ít ỏi của nó thì bác thấy cháu là đứa suy nghĩ trước tuổi, làm gì cũng cẩn thận nên bác tin tưởng, giao nó cho cháu bảo vệ. Bác nghĩ bác nói gì cháu cũng hiểu quá rõ, không cần dài dòng nữa! Vậy nhé! Hai đứa đi chơi thì đi đường cẩn thận, chỗ ao hồ thì đừng nghịch ngợm, thấy ở đâu có xô xát thì tránh đi,…

Tôi gật đầu, đáp:

- Dạ vâng ạ!

Chuyện xin phép xong xuôi, lựa ngày chủ nhật là ổn nhất, đi chơi một buổi, chiều thì về. Lần này thử đi xa chút xem sao, tránh khỏi những ồn ào, thị phi nơi phố thị này. Trước khi xin phép, tôi đã chọn địa điểm là một am nhỏ nằm khiêm tốn ở ngoại thành Hà Nội, đôi lúc, người ta tìm đến những nơi tâm linh, hi vọng đặt niềm tin vào một điều huyền bí nào đó hơn là đặt niềm tin ở cái chốn vàng thau lẫn lộn. Con An là đứa duy tâm, nó thích đi đền chùa một cách kì lạ, chọn chỗ này chắc nó sẽ thích.

Về nhà, năn nỉ gãy lưỡi, bố tôi mới chịu cho tôi đi xe máy, lựa chọn trong 3 cái, tôi đi Dream Thái cho lành, vừa khỏe, vừa đỡ gây sự chú ý, đến nơi thanh tịnh như thế không nên làm gì màu mè, hào nhoáng quá. Tối hôm trước khi đi, tôi làm sẵn đồ ăn, làm coi như tàm tạm để sau khi lễ am xong thì ra chỗ cánh đồng lần trước con An chỉ cho tôi. Lên phòng sắp xếp ba lô, tôi đắn đo suy nghĩ mãi rồi cũng bỏ cây côn gấp vào trong, từ sau đợt đi tham quan về, tôi lén đặt làm một cây Tề mi côn chia làm 3 đoạn rời có thể ghép lại với nhau, ngày mai đem theo phòng thân cũng tốt, chỗ đồng không mông quạnh vốn lắm chuyện, có vũ khí sở trường trong tay, chí ít tôi có thể bảo vệ nó an toàn. Từ 10h tối tôi đã leo lên giường đắp chăn ngủ kĩ, cố ngủ chút không mai đi chơi về mệt mỏi lại ốm ra đấy.

Sáng hôm sau, tôi dắt xe ra khỏi nhà từ 6h, sáng bên nhà con An đón nó đí. Tự nhiên hôm nay lại ăn mặc giản dị thế, đúng là đi chùa có khác, không giống con vẹt sặc sỡ hay ngồi sau xe mình mọi khi. Đi chừng nửa tiếng thì đến cái am nhỏ, tôi gửi xe ở một nhà dân cách đó 1km rồi hai đứa mua vàng hương, thanh bông hoa quả, đi bộ vào am. Nhìn kiến trúc thì thấy hình như am này được xây lâu lắm rồi, hàng tường đá rêu phong nhằng nhịt vết vẽ than, mái ngói đỏ ẩm, nham nham vết rêu xanh. Trong am có một cái sân nho nhỏ, một khu vườn cũng nhỏ, trồng vài luống rau với mấy cây chanh còi cọc, trước cửa điện thờ là một đỉnh hương lớn kiểu nhà Nguyễn. Tôi và con An thắp hương, cúi đầu thành kính, khấn lâm râm. Tôi chỉ ước sao cuộc sống cứ yên bình mãi, sáng tôi đi học, chiều chơi lông bông đâu đó, tối ngồi quây quần bên mâm cơm gia đình, bố mẹ hỏi chuyện học hành, thỉnh thoảng đi chơi xa với An thế này, được nhìn nó cười rạng rỡ, nghe giọng hát trong vắt, thuần khiết của nó, vậy là quá tốt rồi. Khấn xong, tôi hé mắt nhìn sang con An, thấy nó vẫn chắp tay, mắt lim dim nhắm lại hi vọng lời ước thành hiện thực. Bất giác, tôi lại liên tưởng tới hình ảnh con thỏ ngồi giã thuốc trên cung trăng trong cổ tích Nhật Bản. Hai đứa thắp hương xong, tự nhiên tiếng gõ mõ đều đều ngưng lại, một giọng nói hiền từ cất lên:

- Thí chủ đã tới tận chốn này tìm Phật. Cớ làm sao lại đi ngay, có gì xin hãy vào đây, lâu rồi am cũng chưa có ai đến viếng thăm.

Tôi và con An rụt rè bước vào, lấp ló ở bậc tam cấp. Một chú tiểu chừng 6- 7 tuổi, cười hì hì, khoe hai cái răng cửa đang thay, đưa tay vào trong, lễ phép:

- Thầy mời hai thí chủ vào ạ!

---------------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite
. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.

– Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
---------------------------------

Khép nép bước vào trong, hiện lên trước mắt tôi là một ông cụ da mồi, râu tóc bạc phơ, mỉm cười độ lượng nhìn hai đứa. Cụ đưa tay mới bọn tôi ngồi, chú tiểu vào châm trà. Tôi e dè chào cụ:

- Con chào thầy ạ!

Con An cũng lí nhí chào theo. Ông cụ bật cười, rót trà cho hai đứa, miệng hỏi:

- Hai vị thí chủ đến am này tức là giữa ta và hai người đã có duyên từ trước. Vậy chẳng hay duyên gì dẫn hai con đến?

Tôi đáp:

- Hôm nọ con đi qua, thấy am thanh tịnh nên dẫn bạn con tới thắp hương, lễ Phật.

- Nhưng trên đường tới đây, có vô số chùa lớn, khách ra vào nườm nượp. Sao con không chọn những nơi đó?

Tôi ngẫm nghĩ hồi lâu, đáp:

- Theo con thì Phật ở đâu cũng là Phật, có lòng thành thì tượng đất cũng là thánh. Còn những nơi đó, những người ra vào nơi đó….

Ông cụ hỏi:

- Những người đó làm sao?

Tôi rụt rè đáp:

- Con nghĩ… đa phần người đến đó là để mua Phật chứ không để lễ Phật!

Ông cụ trầm ngâm, nhắm nghiền mắt suy nghĩ, nói:

- Năm nay con bao nhiêu tuổi?

- Dạ con 16!

Cụ cười hiền, nói:

- Nghe con nói, ta không nghĩ con mới 16 tuổi! Còn cô bé này là gì với con?

Tôi đáp chắc nịch:

- Là bạn thân của con…hệt như tri kỷ vậy!

Con An đỏ bừng mặt, bối rối nhìn tôi xong lại cúi đầu xuống, tay xoay xoay chén trà ngượng ngùng. Ông cụ hỏi lại:

- Vạn lạng hoàng kim còn dễ kiếm
Thế gian tri kỷ thực khó tìm.

Là tri kỷ hay là gì đó hơn cả tri kỷ? Là rõ như năm ngón tay trước mắt, hay là phân vân như ngựa ngừng ngã rẽ?

Tôi giật mình thon thót, nãy giờ ông cụ nói trúng tim đen tôi liên tiếp. Tôi im lặng, không biết đáp thế nào. Cụ cười:

- Là trắng hay đen, tự ngẫm con sẽ rõ! Nhưng đừng bao giờ giả điếc, giả mù con nhé!

Nghe cụ nói, tôi chẳng hiểu gì cả. Ngồi nói chuyện thêm lúc nữa rồi hai đứa từ biệt ông cụ kì lạ để về. Trên đường ra cánh đồng cũ, tôi cứ băn khoăn suy nghĩ mãi về lời nói khó hiều của ông cụ. Một câu nói đó thôi mà gần 5 năm sau tôi mới thấm thía, thấm thía trong đau xót và nỗi hận bản thân.          

Ra đến chỗ cái điếm cũ, tôi và con An không ngồi lại ở đó mà đi sâu vào nữa xem có gì mới không. Hóa ra đi sâu vào trong độ gần 1km thì có một cái chòi canh kiểu cổ, chắc có từ thời chiến tranh để dân quân gác đường qua bãi ruộng. Có cả thang leo lên trên nữa. Cái chòi canh cao cỡ tầng rưỡi, ở trên là một khoảng rộng độ 4m vuông, bao quanh là bờ tường cao độ 1m. Vừa đủ chỗ để trải bạt ra ngồi, con An lại lấy trong cái "túi thần kì" của nó ra tấm bạt chi chít hình thỏ với cả rốt. Hai đứa giở đồ ăn ra ăn, xong lại chơi oẳn tù tì, đứa nào thua thì bị sai khiến, con An thua trước, tôi mỉm cười, bảo:

- Hát đi! Bài gì cũng được!

Rồi chỉ chực lúc nó hát là tôi kêu bô lo ba la ầm lên chen vào giữa, chặn họng lại. Cuối cùng nó không thèm hát nữa, bắt chơi lại. Lần này tôi thua, con An cười hì hì, lúi húi lấy ra một cái chăn be bé, trông như chăn trẻ con. Nó túm tay tôi, vòng rộng ra, rúc người vào lòng tôi, chùm cái chăn lên ngang người, bảo:

- Tao ăn no rồi, buồn ngủ lắm. Sai khiến mày làm cái gối cho tao ngủ.

Xong nó xoay ngang xoay dọc, vặn vẹo người mãi, rồi cuộn tròn lại, nhắm mắt ngủ. Đột nhiên nó mở mắt nhìn tôi, chìa bàn tay trắng nõn, kễnh ngón út bé xíu lên, bĩu môi:

- Tao ngủ cấm mày làm gì đấy. Ngồi yên làm gối cho tao! Cơ mà mày phải ngoắc tay thề cơ.

Tôi bật cười, ngoắc tay thề với nó. Con An yên tâm nằm ngủ, điềm nhiên quơ cánh tay phải của tôi bỏ vào chăn, ôm chặt lấy, mắt nhắm tịt, nói:

- Tao mượn nốt cái tay làm gấu bông, sáng này đi tao quên mang Poh của tao rồi.

Tôi lặng yên không nói gì, đợi nó lim dim ngủ, tôi mới ngồi ngắm nó ngủ. Vẫn cái điệu bộ ngủ như con cún con, cái mũi be bé phập phồng hít thở. Định chạm vào xem mũi nó có chun lại không, nhưng thôi, nhỡ nó tỉnh dậy, nổi cơn tam bành thì chết. Đang yên đang lành, nó lại tỉnh dậy, quắc mắt nhìn tôi, kêu:

- Mày quay đi chỗ khác đi. Cấm có nhìn tao chằm chặp như thế, đồ biến thái. Mày nhìn làm tao không ngủ được!

Tôi ngớ người ra, làu bàu:

- Không nhìn thì thôi! Tao thèm vào!

Nói thế thôi chứ thực ra lúc nó ngủ, tôi vẫn liếc trộm nó, nhưng hễ thấy đầu nó hơi ngọ nguậy là tôi vội quay mặt đi hướng khác, mặt tỉnh bơ như không. Ngủ chừng hơn tiếng thì con An tỉnh dậy, nó kiểm tra khắp người, sờ tay lên mặt xem có gì không. Rồi nó bắt tôi dẫn đi chơi. Xung quanh chỗ này chẳng có gì mới cả, chủ yếu toàn là hoa cỏ với đất hoang mọc đầy cỏ lau. Nhìn nó háo hức chạy ra hướng bãi cỏ lau, tôi lại thất xót thương cho số phận một con người tăng động thừa năng lượng. Chắc lúc có mang nó, bác gái nghiện của ngọt nên giờ sinh ra nó hiếu động thế này. Ai đời, người gì mà cứ lon ta lon ton như đứa trẻ, đường đất đã không quen rồi còn thích chạy nhanh, mấy lần suýt tý nữa thì ngã. Tôi đứng xỏ tay túi quần, khệnh khạng rảo bước ngay sau nó, ngoài thì tỏ vẻ bất cần nhưng mà tôi sợ nó ngã lắm, không lúc nào dám rời mắt khỏi con ngẫn này, chỉ sợ vừa quay đi là lại oạch cho cái, nằm lăn ra đấy. Nhưng hình như con An không biết sợ là gì, chạy lăng xăng, rón rén lại gần nhánh cỏ có con chuồn chuồn , cố bắt cho bằng được. Con chuồn chuồn bay từ chỗ này sang chỗ khác, nó vẫn cố đuổi theo. Mãi không bắt được, nó quay sang mè nheo tôi:

- Hưng ơi! Bắt cho tao!

- Ơ hay con này! Để yên cho nó bay! Thế bây giờ có đứa túm cổ mày nhốt lại, mày có chịu không?

- Lè! Toàn bắt nạt tao!

Chán chê, nó lại nghĩ ra trò đi thăng bằng trên đoạn ống nước của máy bơm. Vừa đi vừa cười hí há, thích thú khi đi trọn hai vòng mà chưa hụt bước nào. Nhưng đi đêm lắm có ngày gặp ma, bỗng dưng nó bước hụt, ngã lăn ra, gọi ầm lên:

- Hưng ơi! Tao ngã rồi!!

Tôi hốt hoảng chạy ra xem sao. Nó mếu máo, làm nũng. Tôi gõ cho cái vào chân, cười:

- Có làm sao đâu mà! Dậy đi! Tao chụp ảnh cho mày!

Nó không thèm đứng dậy, ngồi lì ở đấy. Tôi dỗ mãi mới chịu đứng lên. Nó phụng phịu bỏ ra chỗ gốc cây táo dại ngồi, xoay lưng về phía tôi, nghênh nghênh đầu nhìn đi chỗ khác. Đúng lúc đó, tự nhiên có con bướm trắng đậu lên chỏm tóc nó, trông ngộ lắm. Chớp cảnh đó, tôi lấy máy ảnh ra bấm lia lịa, chộp ngay được cảnh hồn nhiên đó. Nghe tiếng tôi cười, nó ngơ ngác quay ra sau, tôi nhân cơ hội đó chụp thêm mấy tấm nữa. Nó chạy ra, giật lấy mảy ảnh xem. Nhìn thấy cái ảnh có con bướm đậu trên chỏm tóc, nó ngô nghê:

- Có con bướm đậu thật hả? Thôi, điềm báo, là điềm báo về người đẹp như tao rồi. Hàm Hương có bướm đậu, tao cũng có con bướm đậu. Là ý trời đây mà. Mày thấy vinh dự khi có bạn là The chosen one không?

Nhưng đến khi nhìn thấy mấy cái ảnh mặt ngơ thì nó dãy đành đạch bắt tôi xóa đi. Tôi ỉ ôi:

- Thôi, giữ lại làm kĩ niệm đi mà!

Nó vẫn không chịu. Tôi năn nỉ mãi, bắt trước nó làm mặt cún con. Nó kinh dị nhìn tôi, đập cho cái vào mặt, kêu:

- Khiếp! Khiếp! Nhìn cái mặt tởm quá, buồn nôn quá! Mày là sự xúc phạm thị giác Hưng ạ!

Tôi gân cổ lên cãi lại, hai đứa chí chóe, đuổi nhau chạy loăng quăng. Mãi rồi con An mỏi chân quá không đi nữa, túm cổ tôi, nhảy tót lên lưng, cười toe:

- Cõng tao đi về đi! Tao không đi bộ nữa đâu, mệt lắm!

Đang mệt bở hơi tai mà nó còn bắt cõng, tôi ngán ngẩm, lặc lè cõng con ỉn ra chỗ gửi xe. Thế quái nào mà trên đường đi, nó ngắt được bông lau, khua khoắng loạn xạ, hò hét:

- Ta là Đinh Bộ Lĩnh! Đang cưỡi trâu tập trận!

Hóa ra nó ám chỉ mình là con trâu à! Tôi cay cú, cứ nhè chỗ lồi lõm mà đi, bước thấp bước cao, xóc nẩy người. Con An kéo má tôi, kêu:

- Đi cẩn thận vào không tao xé nát mặt!

Không còn cách nào chống lại, tôi ngậm ngùi vác nó đi hết gần 2 cây số. Giây phút nhìn thấy bãi để xe, giây phút giải thoát của tôi.

Trên đường về nhà, con An còn mè nheo, hết nghịch mũ tôi lại quay ra hát hò linh tinh. Bỗng nhiên, hình như tôi phóng nhanh quá nên nó sợ ngợ hay sao mà khẽ vịn thật nhẹ vào cạnh hông tôi, im lặng không hát í a nữa.

Kết thúc buổi dã ngoại mini, tôi đưa nó về nhà an toàn rồi chầm chậm đi về. Giờ nghỉ giải lao đã hết, bắt đầu sẽ là những ngày căng thẳng vừa học vừa cân não.

 

Chap 33:

Có vẻ như tôi khá là đúng khi dự tính chuyện cặp thằng Vĩ sẽ còn bày lắm trò để trả thù tôi, chỉ không ngờ là nó lại đến nhanh như vậy. Tôi tự hỏi: " Thằng kia cũng rảnh gớm, thi đại học đến nơi rồi, không lo ôn luyện mà còn bày trò phá mình!" Nhưng dù tôi có tự hỏi bao lần, rốt cục thằng Vĩ vẫn không chịu buông tha, dường như cái chữ "anh em" hoàn toàn là giả tạo. Mới buổi sáng đầu tuần, đang loay hoay chỉ lớp trực tuần chỗ xếp ghế, treo băng rôn thì đột nhiên thằng Khánh bên D2 kêu to:

- Hưng cúi xuống!

Theo phản xạ, tôi thụp người, lách sang phải một đoạn để tránh. Vừa lúc tôi cúi xuống thì một cái hộp bút bay sượt qua tóc, vỡ tung ra, bên trong lích kích compa, bút chì, eke, toàn là vật sắc nhọn. Tôi quay nhanh người ra sau, tìm xem ai vừa ném lén, nhưng sau lưng tôi chỉ là chân cầu thang vắng vẻ, chẳng có ai đứng đó cả. Tôi hỏi thằng Khánh:

- Vừa nãy mày có thấy đứa nào ném tao không?

Mặt nó xanh lè, luống cuống đáp:

- Ờ…không…không! Chỉ thấy cánh tay thò ra thôi.

Nó đang nói dối, tôi biết vậy, có lẽ đã có ai ra dấu uy hiếp nó trước lúc kẻ đó trốn mất, thằng Khách quá sợ hãi bọn này nên không dám khai thật ra. Tôi muốn truy ra đứa nào lắm, nhưng mà nó đã vậy thì mình không thể ép được, không khéo lại để nó ăn đòn oan. Thôi thì cứ im lặng quan sát rồi tính sau, mình ngoài sáng, nó trong tối, muốn trị thì phải bắt tận tay day tận mặt mới xong. Lo công việc tạm êm êm, tôi cũng về hàng của lớp mình ngồi, không dám đứng buôn chuyện sau cánh gà như trước nữa. Cái chức ủy viên "treo" này đúng là dở, ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng. Chẳng bù cho ngày trước, cứ giờ chào cờ là ở sau cánh gà, toàn mình với mấy anh Đoàn trường, ủy viên, tha hồ trêu đùa, tán hươu tán vượn với đám con gái đang duyệt lại văn nghệ văn gừng trước khi lên sân khấu. Hôm nay, vừa về tới chỗ thì thằng Hoàng đã gào lên:

- The return of the king bọn mày ơi!

Bọn xung quanh cười ồ cả lên, Quang ngơ phát biểu:

- Anh Hưng nhà ta đã trở về trong thất bại ê chề như con chó ghẻ! Hớ hớ hớ!

Vừa ngồi xuống thì chúng nó lại rút ghế làm tôi ngã ngửa ra sau. Tôi quờ tay ra, túm ngay lấy thằng Hoàng, cứ nhè đầu nó mà xoáy, bọn kia khiếp quá không dám phát biểu liều nữa, tôi e hèm:

- Sắp tơi trẫm sẽ hồi cung, các ái khanh sẵn sàng tung hoa đi!

Chúng nó cười lăn lộn, con Yến nói:

- Ông tướng chưa bị đuổi cổ là may rồi! Còn ham hố quyền lực, về vườn cho nó lành đi, ở ẩn rồi làm thơ bán!

Tôi xùy xùy, xua tay:

- Cái chí khí của chim bằng, lũ sẻ há hiểu nổi sao!

Cả lũ hùa vào bêu tôi, chúng nó đồng loạt quay đi, tủm tỉm cười, một đứa bảo:

- Thôi! Bọn mình đã động vào cú sốc tâm lý rồi, anh ý lại hoang tưởng rồi!

Tôi xì dài, bỏ qua không đôi co với lũ sẻ bầy nữa, mắt tôi đảo khắp hàng tìm xem con An đến chưa. Mọi khi có thấy nó đi muộn thế này đâu nhỉ, cứ thứ hai đầu tuần là đã thấy ngồi trong hàng, đang nhí nhách ăn cái gì rồi. Cơ mà vừa nghĩ là đã đến ngay, thiêng thật. Đang ngồi, lớp tôi và mấy đứa xung quanh ồ à cả lên, chỉ trỏ ra hướng cổng, thằng Minh túm áo tôi, gọi giật:

- Hưng ơi! Nhìn chị An hấu lớp mình kìa!

Vội quay người nhìn theo hướng tay nó. Tôi đơ mất mấy giây, hôm nay nó lại mặc áo dài cơ đấy, để tóc xõa nữa nhé. Giờ tôi mới nhận ra nó còn nữ tính đến thế nữa, không biết do nhìn nó quen rồi, gần gũi quá hay sao mà tôi không nhận ra tóc nó đã dài hơn nhiều, không còn kiểu tomboy bướng bỉnh hồi trước nữa. Con An ngượng nghịu tránh những ánh mắt trầm trồ, chạy tót lại chỗ tôi, kéo cái ghế ngồi sát bên. Tôi cười hề hề, trêu:

- Hôm nay nhìn mày con gái thế!

Nó câng cái mặt lên, hỏi vặn:

- Thế mọi ngày mày thấy tao làm sao?

Tôi ứng biến ngay:

- Nhìn cá tính, dễ thương! Nhề!

Nó đỏ ửng mặt, quay đi. Lúc sau lại xoay sang giật giật áo tôi:

- Hưng ơi! Tao mượn áo!

Tôi ngạc nhiên:

- Mày đang mặc cái gì mà đòi tao mượn áo?

Nó lí nhí:

- Đi mà! Tối qua tao lỡ không kéo quần áo đồng phục nên ướt rồi, phải mặc áo dài này. Nhìn…nhìn….lộ liễu lắm….!

Tôi hừ một tiếng, cởi áo khoác đồng phục ra đưa cho nó. Con An choàng cái áo rộng thùng thình ra, trùm quá cả tay. Nó thích thú co rúm người vào trong cái áo, nói:

- Áo mày ấm nhỉ! Lại rộng nữa! Như cái chăn ý!

Tôi nhắc:

- Thôi tý nữa nói sau, quay lên đi kìa! Thầy Hiệu trưởng đang thông báo cái gì đấy.

Mặc cho tôi nhắc, nó vẫn vô tư vung vẩy hai tay áo, cười khúc khích, trông như đứa bé con mặc áo của ông bố khổng lồ vậy. Đúng là dở hơi, ai đời áo dài đang đẹp, tự nhiên khoác sù sù cái áo khoác của mình vào. Mà phải công nhận là con An mặc áo dài rất đẹp, từng đường nét của tà áo ôm lượn theo dáng người thon nhỏ của nó, nhìn nó vốn đã trắng bột, mặt ngô nghê như trẻ con, lại có thêm màu trắng tinh khôi tô thêm vào, đứa nào nhìn nó cũng như thiên sứ. Nhắc đến thiên sứ, tôi lại nhớ về hình ảnh con An chị trùm, thét lác, ra oai như nặc nô. Đúng là Angle & Demon.

Tôi cố gạt suy nghĩ đó ra khỏi đầu, giờ trong mắt mình, chỉ tồn tại con An hay làm nũng, ham ăn ham ngủ thôi, còn con An kia, tốt nhất cứ coi nó như là phần tối của con người vậy. Dỏng tai lên nghe thầy Hiệu trưởng đọc thông báo, có đoạn:

" ….Tháng tới, tháng Uống nước nhớ nguồn, đền ơn đáp nghĩa. Trường chúng ta sẽ tổ chức buổi dạ hội quyên góp quỷ từ thiện, gửi món quà nhỏ bé của thầy và trò trường ta tới những bà mẹ Việt Nam anh hùng, những gia đình thương binh liệt sĩ của phường. Buổi dạ hội sẽ được tổ chức vào đêm 15-4- 2006, các lớp có thể đăng kí tham dự tiết mục văn nghệ, biểu diễn, sẽ có cuộc thi Mr and Mrs, bình chọn ra một nam một nữ, hoa khôi của trường, là bông hoa cả hương lẫn sắc!..."

Vậy là tháng này có chuyện náo nhiệt rồi, cũng là cơ hội để mình lấy lại vị trí cũ, biết đâu sau đợt này, mình còn tạo ấn tượng tốt để năm sau tiến xa hơn. Không thể mãi một cái chức ủy viên thế này được, bằng mọi giá phải giành lấy quyền lực cao nhất, chí ít là quyền lực trong cái đám học sinh trường này. Một khi có quyền trong tay, nói có người nghe, đe có người sợ, và không chỉ là quyền lực nổi, còn cần có sức mạnh ngầm thao túng được. Chao ôi! Quyền lực có vị gì mà khiến con người ta say mê, ham muốn đến thế?

Buổi học hôm đó, đang giờ học, tôi được gọi lên Văn phòng Đoàn để họp bàn chuẩn bị cho buổi lễ sắp tới. Chuyện có dạ hội thì cả phòng biết được hơn tuần rồi, chỉ có tôi vì vướng vụ kỉ luật kia nên mù thông tin thôi. Trong lúc thầy cố vấn Đoàn chưa lên, anh Bí thư phổ biến sơ qua cho tôi về những thông tin anh nắm bắt được, có gì chưa rõ thì lát nữa hỏi thầy. Cả đám còn đang xôn xao thì thầy cố vấn lên, thầy yêu cầu tất cả trật tự rồi phổ biến chi tiết những việc cần chuẩn bị cho đêm dạ hội, nhiệm vụ của từng người, tôi được giao cho lo phần trang trí và ánh sáng, phải cố làm sao cho tiết kiệm kinh phí đúng theo chủ trường mà vẫn đạt yêu cầu thẩm mỹ. Phân công, dặn dò thêm một lúc rồi giải tán.

Trên đường về lớp, tôi miên man suy nghĩ xem nên dùng loại ánh sáng nào, phông nền làm sao cho đẹp mà vẫn mang ý nghĩa uống nước nhớ nguồn. Bỗng nhiên, một cú song phi thốc thẳng về hướng trước tôi. Tôi kinh hãi lách ngang người sang bên né đòn, lùi lại một bước thủ thế. Người vừa tấn công tôi là một gã cao lêu nghêu, khẩu trang bịt kín mặt. Chắc 9 phần 10 là do thằng Vĩ gửi đến, nhưng mà trông nó dị hợm, còn kiểu cách quá, thà cứ mặt đối mặt có phải hơn không. Hai thằng vờn vờn xung quanh nhau, không ai ra đòn cả. Đối với nó, có lẽ nó còn gờm tôi sau vụ đánh mấy thằng A2, còn đối với tôi thì đang e ngại, quyền cước tôi quá tệ hại, mà vũ khí thì không có bên cạnh. Nhưng kể cả có vũ khí tôi cũng chẳng dám đánh, phát này mà đánh nó be bét, mình bị đuổi học là cái chắc. Nan giải thật, tiến không được mà lui cũng không xong. Bất chợt, trong đầu tôi lóe lên một suy nghĩ. Tôi cứ giật lùi, giật lùi dần, ra bộ hoảng hốt, dáo dác nhìn quanh cầu cứu. Thằng bịt mặt kia thấy vậy thì cứ tiến dần lên, rồi nó đột ngột ra một đấm thẳng mặt tôi. Đòn đánh đáng lẽ không sao, lại đi chậm, tôi hoàn toàn tránh được. Nhưng tôi chỉ nghênh đầu cho nắm đấm sượt qua mép, đấm với lại vào cằm thằng kia nhẹ hều, còn tôi thì cố đập lưng thật mạnh ra sau, trúng vào cánh cửa sắt kéo nghe sầm sầm. Thằng đó hăng máu, đánh tôi thêm mấy phát vào ngực bụng. Tôi thầm nghĩ:

- Tưởng thế nào! Hóa ra cũng chỉ võ mèo quào! Xem mày gãi ngứa được bao nhiêu!

Tôi không tránh, hứng tất cả đòn đánh, chỉ vận dụng phép điều hơi để giảm bớt sát thương đi, mặt thì cứ nhăn nhó đau đớn, thi thoảng lại nhìn nó đầy sợ hãi. Tôi cứ lùi dần, lùi dần về hướng phòng Hội đồng, trên đường đi cố va đập vào các cánh cửa gỗ, cửa sắt cho ra tiếng huyên náo thật to. Cái bẫy giăng ra như vậy mà thằng đầu đất kia còn lao đầu vào, cứ hăng lên đánh bừa, không nhận ra hai thằng càng ngày càng tới gần " lãnh địa tối cao" của trường. Tiếng cửa xô uỳnh uỳnh vang lên lần cuối, hai ba thầy cô trong phòng chạy ra ngó xem, chỉ chờ có thế, vừa nghe tiếng bước chân hối hả ra là tôi đã ngã nhoài ra đất, cố gắng vớt vát giật lùi ra sau. Một thầy giáo trông thấy thế, quát lớn:

- Anh kia! Lớp nào mà sao dám đánh em lớp 10 vào tận đây! Không còn kỉ luật nữa à!

Nó hốt hoảng, cắm đầu cắm cổ chạy. Nhưng đã muộn, tiếng cô phụ trách gọi loa:

- Đồng chí Huấn bảo vệ, ba đồng chí giám thị khóa chặt các cầu thang, không cho ai đi qua. Các đồng chí bảo vệ khác tập trung về khu vực nhà A và nhà C, có một nam sinh vừa đánh em L.T. Hưng, hiện đã bỏ chạy, yêu cầu các đồng chí rà soát cẩn thận, đưa em học sinh đó ra trước Hội đồng kỉ luật!

Trong lúc cô phụ trách đọc loa, thầy Vinh giám thị đỡ tôi lên, hỏi han:

- Hưng! Có sao không em? Làm sao mà lại đến nông nỗi này?

Tôi gượng gạo:

- Dạ em không sao ạ!

Cô Văn lớp 11D1 lo lắng:

- Môi chảy cả máu kia mà còn bảo không sao! Anh Vinh dìu thằng bé ra phòng y tế đi. Khổ thân, người đã gầy còn bị đánh cho thế kia nữa!

Thầy Vinh dìu tôi xuống y tế, đáng ra tôi thừa sức để chạy nhảy tung tắng đấy. Nhưng cố làm ra vẻ tập tễnh, lại phủ thêm cái vỏ bọc giả vờ cứng rắn không sao cả, cương quyết tự đi về lớp. Phen này tuy chịu rớm máu ở mép một tý, nhưng khổ nhục kế thành công mỹ mãn. Ngồi trong phòng y tế sát trùng, tôi ngó ra ngoài thấy bác Huấn bẻ ngược tay thằng kia, lôi xềnh xệch lên phòng Kỉ luật. Phát đạn này, là đòn khai mào cảnh cáo gửi đến bè lũ thằng Vĩ, đừng tưởng thằng Hưng này như con chó cảnh mà bắt nạt.


Lên Đầu Trang

TRANG 11