PHƯỢNG HỒNG VÔ TÂM...

Xuống Cuối Trang

Nó líu ríu đứng dậy, đi theo sau tôi. Tôi dẫn nó đi vòng vòng quanh sân, trông thấy có chỗ bán ốc luộc, liền kéo nó ngồi lại ăn. Vừa ăn lại vừa đùa nhau chí chóe, cái ngượng ngập khi nãy bay đâu mất tiêu. Ăn xong, hai con lợn no nê kéo nhau đi tìm chỗ ngồi xem lớp khác biểu diễn văn nghệ. Đang đi thì mấy thằng lớp tôi kéo ùa ra, chúng nó lè nhè:

- Đi mảnh không rủ anh em. Đi mảnh không rủ anh em!

- Anh Hưng ơi! Em lạnh vãi, ôm em phát!

- Dám ra đây bắt cóc An hấu à?

Giọng thằng Quang ngơ đột ngột chen vào giữa. Cả đám im bặt, sợ xanh mặt. Con An lừ mắt nhìn thằng Quang, còn Quang ngơ thì rúm lại, lỉnh dần, lỉnh dần. Trông thấy con An xù lông nhím, bọn con trai tản mát dần đi, tránh voi chẳng xấu mặt nào mà lại. Bọn kia vừa đi là nó vùng vằng bỏ đi, tôi vội vàng đuổi theo kéo lại. Nào ngờ kéo mạnh quá, con An bất ngờ ngã đập vào ngực tôi. Nó đấm thùm thụp vào tôi, lại chạy tiếp. Tôi vòng ra trước, dang tay chặn lại, nó theo đà chạy tới thì ôm luôn, giữ chặt lại không cho đi đâu nữa. Con An bị ôm lại, đỏ bừng mặt, có giãy ra mà không được. Tôi cười hì hì, hỏi:

- Có thế mà cũng giận, thôi mà! Búp Bông ở lại chơi đi, tý nữa tao mua kẹo cho nhá!

Nhưng tôi mải trêu nó mà quên mất nó có võ. Đang cười thì tự nhiên thấy nó thụp người xuống, thoát khỏi tay tôi, rồi một cú đấm thoi vào bụng, giọng hờn dỗi:

- Ứ ăn! Mày toàn bắt nạt tao thôi!

May mà tôi thấy nó thụp người xuống thì vội thót bụng lại, nín thở chịu đòn rồi nên không sao. Đã thế trêu thì trêu cho trót. Tôi kêu rống lên, nằm vật ra đất, co người lại, nhắm mắt giả vờ ngất xem nó có đứng lại không. Thế mà nó chạy lại thật. Con An ngồi xuống sát bên cạnh tôi, lay lay:

- Hưng ơi! Mày sao thế. Tao nhỡ tay mà!

Tôi vẫn nằm im thin thít, mắt lim dim hé ra đủ để nhìn nó. Con An bắt đầu hoảng hốt:

- Đừng có đùa mà.Tao sợ lắm Hưng ơi, dậy đi Hưng ơi!

Mãi không thấy tôi thưa, cử động không có gì. Nó mới xốc tôi lên, kéo lê vào ngồi tựa lưng chỗ gốc xà cừ. Trông người be bé thế mà khỏe nhỉ, chẳng hiểu sao nhà nó lại gọi nó là Búp Bông nữa. Con An lay mãi, dáo dác ngó ngang ngó dọc xem có ai đi qua để nhờ giúp. Không thấy ai cả, nó bắt đầu mếu máo chực khóc, giật giật tay áo tôi:

- Hức! Hức….tao…tao xin lỗi mà! Mày tỉnh lại đi Hưng ơi! Tao chừa rồi, tao không đánh mày nữa đâu.

Lúc này tôi mới mở mắt ra, nhăn nhở nhìn nó. Con An ngơ ngác nhìn tôi, mặt lại càng mếu, nó giơ tay lên định đánh tôi nữa. Tôi liền chụp lấy cổ tay nó giữ lại, kêu:

- Ấy ấy! Mày nói là chừa rồi nhớ! Không được làm sai đâu đấy!

Nó tức quá không làm gì được tôi, liền giở võ khóc nhè ra. Rốt cục tôi lại là người dỗ dành, xin lỗi nó. Kể cũng ngộ thật, lúc nãy thì nó xin lỗi tôi rối rít, giờ lại đến lượt tôi xin lỗi nó. Nó vừa mếu, vừa phủi quần áo cho tôi, giọng trách móc:

- Lại làm bẩn quần áo rồi! Bộ comple đẹp thế mà mày lăn lê ra đất, lớn đùng rồi còn như trẻ con.

Chẳng biết ai trẻ con hơn ai nữa, suốt ngày chạy lăng xăng nghịch ngợm, lúc ngã lại làm nũng mình. Tôi bẹo má nó, cười. Nó mặc kệ, phủi hết bụi đất đi rồi kéo tôi đứng dậy. Nhìn cái dáng nhỏ bé mà bặm môi cố kéo mình lên, trông cứ ngồ ngộ. Đang đứng lên, bỗng nhiên tôi có cảm giác sau lưng có ai nhìn lén. Theo phản xạ, tôi từ từ ngó ngang ngó dọc, mắt lướt qua khu vực sau lưng một cách kín đáo. Chỉ thấy một bóng người, mặc sơ- mi, vest trắng toát, lấp ló lùi vào sau gốc bàng xa xa. Nhìn cũng biết đấy là thằng Long, chắc nó bám theo bọn tôi từ đầu buổi đến giờ. Thảo nào suốt tối gặp bao nhiêu đứa cùng lớp mà lại không thấy nó đâu, ra là ở ngay sau lưng mình. Nhưng mặc kệ, đi theo thì làm gì được, cứ cho nó nhảy vào đánh tôi vì ghen đi thì tôi cũng thừa sức đánh bật lại, trông vóc dáng, cách đi đứng của nó không có vẻ gì là con nhà võ cả. Tôi thản nhiên, dắt tay con An đi chơi, coi như không biết đến sự tồn tại của thằng kia. Con An thấy tôi nắm tay nó thì ngượng chín cả mặt, chỉ biết lẽo đẽo đi sau.

Tôi với nó chẳng biết làm gì, đi lang thang trong sân trường. Đột nhiên có đứa vỗ vai tôi, giọng ẻo lả:

- Anh Hưng ơiiiiiiiiiiiiii!

Tôi giật thót tim, quay lại chửi:

- Dì Minh làm gì thế? Hay lúc nãy con nào nó bón cho con cá ngựa! Nói trước là bố không có tình cảm gì với mày nhé!

Nó nổi quạu, quát:

- Bố nhẹ nhàng thế mà mày chửi lại đôm đốp hả?

- Thế bọn mày muốn gì hả?

- Đi chơi không?

- Đây không phải là chơi à?

Thằng Sơn chen vào:

- Thằng Minh diễn đạt ngu vãi cả…!

Nó lại im bặt khi thấy con Thy lừ mắt vì tội nói bậy. Thằng Hoàng gạt hết ra, nói:

- Một lũ đần độn, ý bọn tao là giờ ra ngoài chơi, trong trường nhạt lắm rồi!

Con An hỏi:

- Thế đi đâu?

Thằng Hoàng đáp:

- Ra bãi tha ma! Ngồi đấy kể truyện ma xem đứa nào trụ lâu nhất.

Con An rụt lại, núp sau tôi. Chị Thy hạt mít chống nạnh, ỏng eo:

- Eo ôi! Có Hưng cool đi cùng còn sợ! Thế con hấu có đi không để bọn tao còn liệu?

Bị khích, nó gật đầu luôn, mắt nhìn tôi hi vọng. Tôi cười méo xệch:

- Tao đã đồng ý đâu mà mày…

Nhưng đâm lao thì phải theo lao, hai đứa đành đi theo bọn quỷ sứ, rồng rắn kéo nhau ra bãi tha ma gần đó. Đến nơi, ngay từ cái cổng vào đã thấy mất cảm tình rồi. Nhìn nhếch nhác, chữ đắp thì mất mấy nét vỡ, cổng sắt lâu ngày rỉ sét, mở ken két chói tai, lại còn đứa chết dẫm nào vứt cái vòng hoa lên nóc nữa chứ. Tiến vào trong, một hội hơn 14 đứa tụ tập ở miếu Thổ thần, lần lượt rọi đèn pin lên mặt, kể truyện ma. Bọn con gái kể toàn truyện nhạt phèo, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có Nguyễn Ngọc Ngạn, mãi đến khi thằng Sơn, thằng Hoàng kể mới bắt đầu rùng rợn. Con An sợ co ro lại, úp mặt vào vai tôi, bịt tai lại, chốc chốc hỏi:

- Hưng ơi! Nó hết kể chưa?

Tôi cười, vỗ vỗ vai nó ý bảo thôi rôi. Con An bỏ tay khỏi tai, nghe phải thằng giọng âm u của thằng Minh, nó thét lên, đấm tôi đồm độp, lại tót ra sau lưng tôi, úp mặt vào lưng không thèm nghe nữa. Nhìn nó mặc bộ váy công chúa mà chẳng đoan trang, nhẹ nhàng gì cả, chạy lon ton theo tôi, giờ thì sợ sệt nấp sau lưng mình. Giá như nó cứ sợ thế này thì hay nhỉ, cảm giác có người cần mình che chở, thấy tự hào, thấy thật ấm áp vì có người cần đến mình.

Nghe bọn nó kể càng ngày càng ghê, mà giờ đã muộn lắm rồi, sớm cũng phải gần 10h30. Dẫu biết là ở cái nơi này, giờ này thì không dành cho người sống, nhưng chẳng lẽ giờ lại bỏ về. Thôi cứ cắm luôn tại đây, những 14 đứa, sợ quái gì ma cỏ. Được lúc nữa thì đám con gái sợ quá, rúm ró kéo nhau về, thiếu bọn nó thì mất vui nên đám con trai cũng lục tục dắt xe về. Ra đến nơi để xe, chợt con An hoảng hốt:

- Ơ! Kẹp tóc của tao, rơi đâu mất rồi!

Nói rồi nó cuống quýt nhìn quanh, tìm mãi không thấy cái kẹp tóc đâu. Mặt nó xụ ra, buồn xo:

- Lão anh tặng tao sinh nhật. Thế mà tao làm mất rồi.

Nhìn nó tội tội, không dám đi quanh tìm nữa vì sợ ma, tôi lại vòng ngược vào trong miếu Thổ thần, rọi đèn pin tìm cái kẹp tóc. Con An thấy tôi đi vào, nó hớt hải:

- Ê Hưng! Mày đi đâu đấy?

- Thì đi tìm lại kẹp tóc cho mày chứ còn làm gì nữa!

Nó vội vàng chạy ra, kéo tôi lại, nói:

- Thôi! Mất rồi thì thôi! Sáng mai tìm cũng được, giờ muộn rồi, mày lại còn vào đấy một mình nữa. Có….có….có ma đấy!

Tôi đáp:

- Thì mày cứ về trước đi, đi cùng con Yến về, tao ở lại tìm loáng cái là xong!

Nó dùng dằng không đi. Tôi gàn:

- Đã bảo về đi mà lại! Ma cỏ gì, tao là bố của ma chứ ở đó mà ma với cỏ.

Nói rồi, tôi đi thằng vào trong miếu, tự nhiên lại dũng cảm đến thế, chẳng còn biết sợ là gì, cứ phăm phăm bước vào. Con An thấy tôi đi, nó chạy nhanh theo, túm cánh tay tôi, ngó nghiêng nhìn quanh sợ hãi, ấp úng:

- Tao…tao…vào…cùng mày!

Tôi thở dài, đành để nó đi theo chứ biết làm sao. Dọc đường đi, mấy cây bạch đàn đung đưa xào xạc, lấp lóa ánh đèn pin rọi đường, hai bên đường lát xi măng là đầy rẫy những mộ san sát nhau, thỉnh thoảng, ánh đèn lướt qua vài tấm bia mộ hình những khuôn mặt trẻ măng, cảm tường như từng khuôn mặt, từng bóng đen trong khu nghĩa trang này đang âm thầm dõi theo hai đứa chúng tôi. Con An nép sát vào người tôi, nhắm tịt mắt, chỉ biết bước theo tôi mà đi. Khổ thân, bảo về không về, giờ vào đây mới sợ co người lại. Đi mãi cũng tới chỗ miếu Thổ thần, giờ nhìn ngôi miếu tối om om, không một ánh đèn nến, sợ hơn hẳn lúc nãy bọn tôi ngồi. Rọi đèn pin tìm khắp nơi, mãi tôi mới thấy cái kẹp tóc màu hồng của nó ở bên rìa gốc bàng. Tôi reo lên:

- An ơi! Tìm thấy rồi này!

Cùng lúc đó, con An cũng reo lên:

- A! Thấy rồi!

Nào ngờ, hai đứa đưa ra hai cái kẹp tóc giống nhau y hệt. Con An sợ tái trắng mặt, lập bập hỏi tôi:

- Hưng ơi! Thế….t…thế…này…là…làm…làm..sao?

Tôi cầm lấy cái kẹp tóc con An nhặt được, đưa cả hai cái lại gần sợi dây chuyền nanh hổ thằng Việt tặng tôi, gõ thử vào chiếc nanh. Một cái thì kêu cạch cạch, cạch cạch như nhựa va vào nhau. Nhưng một cái lại kêu nghe như móng tay gõ vào thủy tinh. Tôi hoảng hồn, vứt cái kẹp đó ra xa. Bất ngờ, gió ở đâu nổi lên, rít ào ào xong ngừng luôn. Con An sợ quá kêu thét lên, tôi nghi có biến nên dắt nó chạy nhanh ra chỗ để xe. Chợt tôi dừng lại, tháo sợi dây chuyền ra, đeo lên cổ con An, dặn:

- Giá nào mày cũng phải đeo cái này trên cổ! Tuyệt đối đừng có bỏ ra đấy?

Nó hỏi:

- Cái này là vật hộ mệnh của mày à? Tao thấy mày hay đeo nó lắm!

Tôi gật đầu. Con An vội cầm lấy sợi dây, định tháo ra giả tôi, nói:

- Thế thì mày đeo đi! Không có nó mày tính sao?

Tôi giằng tay nó ra, gàn lại:

- Mặc kệ. Mày cần hơn tao! Đi nhanh lên, không là không kịp đâu. Muộn lắm rồi đấy!

Nói đoạn, tôi cởi áo ngoài ra, choàng lên người nó, rồi ôm chặt lấy nó, rảo bước tiến nhanh ra chỗ để xe. Suốt con đường từ miếu thổ thần ra, tôi cứ thấy lành lạnh sống lưng, quay ra sau thì chẳng có gì cả. Ra đến nơi, vội vàng lấy xe xong tôi chở nó về luôn, phóng đi như bay, không kịp ngoái đầu nhìn lại.

 

Chap 40:

Về đến trước cổng nhà con An, tôi thở hắt ra, cả người rã rời không còn chút sức lực nào. Có lẽ do đi đường xa, lại tốc độ cao không nghỉ, cơ đột ngột hoạt động hết công suất nên giờ mới bã ra thế này. Tôi ngồi phịch xuống thềm cổng, thở hồng hộc. Con An mặt vẫn còn tái mét, vội xuống xem tôi làm sao. Nó cứ rối cả lên, hỏi liên tục, nhưng tôi có còn hơi mà trả lời nữa đâu, chỉ biết ngước lên nhìn nó, xua xua tay ý không làm sao. Trông nó đến là khổ sở, rõ ràng đang sợ mà vẫn còn nháo nhác nhìn quanh, bấm chuông gọi cửa liên tục, cặp mắt nó run rẩy ngó xung quanh, rồi lại nhìn tôi lo lắng. Gọi cổng mãi ông anh nó mới lò dò đi xuống, kêu:

- Hội hè gì mà chúng mày về muộn thế hả? May mà bố mẹ có việc đột xuất sang nhà bà rồi, không thì mày chết nhé Búp! Sao về không bảo tao phóng xe ra đón, xem mày hành tội thằng Hưng kia!

Thấy anh nó ra, tôi vội đứng dậy chào. Lão xua tay, bảo tôi vào nhà nghỉ đã, có muộn thì cũng muộn rồi, thêm tý nữa cũng chẳng sao. Lại thêm con An cứ nằng nặc túm tôi vào xem có làm sao không. Vào đến phòng khách, ông anh nó chỉ ở lại nói chuyện đôi ba câu rồi tót lên phòng mình chơi điện tử. Đang ngồi, tự nhiên nó chạy ton ton từ trên tầng xuống, kéo tôi lên phòng nó chơi.Gớm! Đã thay quần áo nhanh thế, mới vừa nãy còn công chúa mà giờ thay bằng bộ pijama hồng lè, vẽ hình con thỏ Bunny to tướng, lại còn có cái túi nhỏ nhỏ trước bụng như túi thần kỳ của Doraemon nữa chứ. Giờ nhìn nó vẫn xõa tóc, trông yểu điệu, nữ tính hẳn, không trông như con nhóc tăng động hay chạy nhảy tung tăng nữa. Tôi còn tần ngần đứng trước cửa phòng nó thì nó tự nhiên lẫm chẫm đi ra, nhìn tôi cười hì hì, rồi nó rướn người lên, cố với với để đeo lại sợi dây chuyền vào cổ tôi. Sau đó, chẳng biết nó lấy lên một đống đồ ăn vặt từ lúc nào, lôi ra bắt tôi ăn để bù lại calo mất lúc đạp xe. Đúng là đồ ham ăn có khác, nó cứ nghĩ ai cũng có tâm hồn ăn uống như nó. Thìa caramen trước tôi nuốt còn chưa trôi, nó đã chăm chăm đưa thêm hộp nữa, xúc lấy xúc để, nhồi tôi như nhồi vịt. Thấy tôi còn lúng búng đầy mồm, nó cau mặt, bặm môi mắng:

- Ăn châm như rùa ý! Cháu tao ăn bột còn nhanh hơn mày!

Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh. Tự nhiên lại so sánh mình với người có cùng DNA háu ăn giống nó. Tôi "được" nhồi thêm cái bánh kẹp với một cốc nước cam to oành, nó mới thấy thế là tạm đủ, chịu để tôi về. Lúc con An xuống mở cổng cho tôi, tôi đánh liều ôm nó một cái thật chặt, xong chạy luôn, nhảy tót lên xe phóng về, còn ngoái đầu lại nhăn nhở chọc tức nó. Nhìn con An tức tối dậm chân, phụng phịu bỏ vào nhà đến là ngố. Chẳng hiểu sao mình thích trêu nó thế không biết!

 

Nhưng vừa cười xong lại mếu, hậu quả của đống calo lúc nãy là giờ đây bụng tôi tức anh ách, no căng cứng bụng. Đói cũng khổ mà no quá cũng khổ. Thế mà mọi khi nó ăn như vẽm, không hiểu nó chứa chất ở đâu nhỉ? Lại thêm một chứng cứ nữa khẳng định con gái là sinh vật kì bí, khó hiểu nhất.

Khi tôi về đến nhà thì cũng đã hơn 12h đêm rồi, thò đầu vào trong mở cửa, thấy bố tôi vẫn đang xem đá bóng dưới tầng 1. Tôi len lén dắt xe vào, rồi nhẹ nhàng bước lên cầu thang. Bỗng nhiên, tiếng bố tôi gọi:

- Thằng Hưng! Vào đây bố bảo!

Tôi điếng người, khép nép đi vào:

- Ơ bố vẫn thức ạ!

- Thế không thức thì bố ngồi đây làm phỗng à?

- Con ở lại trường thêm lúc nữa ạ, cả năm mới có 1 dịp mà bố!

- Bố biết! Thanh niên thằng nào chẳng ham chơi. Nhưng cứ liều liệu đấy, mấy bữa nữa thi học kì xong, họp phụ huynh giả điểm mà cứ be bét thì mày cứ chuẩn bị quắn đít, lâu rồi bố chưa sờ đến cái roi đấy!

Nhận thấy bố không khó khăn gì lắm chuyện đi chơi muộn, tôi vội tót luôn lên phòng thay quần áo, tắm táp qua loa rồi ngồi đọc sách một lúc, đợi khô người thì đi ngủ. Còn chẳng buồn giở sách vở ra học nữa chứ, đúng là bệnh lười nó thành mãn tính rồi, chẳng biết thi cử thế nào đây?

Sáng hôm sau, tôi uể oải đến trường. Đúng là sau đêm dạ hội, mọi người đi chơi khuya, ngủ ít nồ nhiều nên giờ trông trường như bị bọn zombie xâm lăng. Nhìn đứa nào trông cũng thiếu sức sống, vật vờ khắp nơi, CA mà ập vào chắc tưởng đây là ổ nghiện mất. Lặc lè leo 4 tầng lên lớp, thấy từ ban cán bộ lớp cho đến dân đen, tất cả đều trong trang thái nằm bò ra bàn ngáp ngắn ngáp dài. Thy hạt mít đang tròn vo trong đống cặp, hình như có đứa nào chơi ác nó, thấy ngủ gật lên xếp chồng cặp sách hết lên xung quanh, tội nghiệp chị trưởng vẫn đang ngủ im trong rừng cặp. Lia mắt xuống cuối lớp, gặp ngay bộ đội Minh- Hoàng đang lờ đờ giở vở ra cố nhồi nhét vào đào, nhưng mắt hai thằng cứ díp lại, trụ thêm lúc thì thằng Minh ngủ gật đập rầm mặt xuống mặt bàn. Nó lại lóp ngóp ngồi dậy, chống cằm ngủ tiếp. Chẳng biết Quang ngơ với Sơn súng đâu, chắc hai ông tướng lại vẫn đang say giấc nồng rồi, tý nữa 2 thằng nghỉ không phép, lớp lại ăn 2 gạch thi đua. Đảo mắt nhìn quanh, thấy thiêu thiếu cái gì đấy. À đúng rồi, con An vẫn chưa đến, có khi nào hôm nay nó vẫn còn ngủ không nhỉ? Nhưng mọi khi nó có bao giờ dậy muộn đâu, hay là trên đường đi….? Không! Không! Nhất định không phải rồi….nó giỏi võ hơn cả tôi, làm gì có đứa nào động nổi nó. Nhưng nhỡ đâu…!

Tôi ngồi xuống ghế, vừa ôn bài lại vừa trông ra cửa lớp, cứ thỉnh thoảng thấy có bóng người vào là tôi lại ngẩng đầu lên nhìn, rồi lại thất vọng. Sắp trống rồi sao nó vẫn chưa đến nhỉ? Hay là tắc đường? Phải thế lắm, có lẽ nó dậy muộn một lúc rồi đi học, nên bị tắc đường chút thôi, tý nữa là đến.

Tiết 1: Con An vẫn chưa đến.

Tiết 2: Sổ điểm gọi nó mà không thấy đâu.

Tiết 3: Chẳng có đứa nào níu áo tôi, mè nheo đòi ăn cả.

Tiết 4: Con An vẫn chưa đến.

Tiết 5: Nó nghỉ học thật à?

Suốt 5 tiết, tôi như ngồi trên đống lửa, không còn tâm trí đâu mà nghe giảng nữa. Lúc tiết 5, tôi gọi điện vào số di động của lão anh nó thì lão bảo nó đi học muộn, 7h mới từ nhà đi. Nhưng sao không thấy nó đến trường thế này? Càng ngồi càng sốt ruột. Vừa hết giờ là tôi đã lao xuống nhà để xe, phóng đi khắp nơi tìm nó. Đến nhà nó thì cổng khóa ngoài, tôi vội vàng phóng luôn ra chỗ công viên nhỏ. Cả buổi mất tăm, nào ngờ nó đang ngồi tựa gối trên nóc cầu trượt, nhấm nhách ăn cái gì đấy. Nghe tiếng động, nó ngó ra thì nhìn thấy tôi. Con An reo lên:

- A! Hưng ngố!

-------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite
. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.

– Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
-------------------------

Nhìn nó loay hoay trèo xuống, vẫn còn mặc nguyên bộ đồng phục, sau lưng đeo cái cặp tòng teng đủ thứ thú bông, huy hiệu, tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Nó lon ton chạy ra, cười toe nhìn tôi. Còn tôi thì chẳng hiểu lúc đó nghĩ sao mà chạy lại ôm chầm lấy nó, ghì chặt lại. Con An cười khúc khích, vỗ vỗ vào lưng tôi, nói:

- Tự nhiên bị nghiện ôm tao à? Đúng là đồ hâm!

Tôi vẫn ôm chặt nó, mãi đến khi nó thét lên ngạt thở, tôi mới giật mình buông ra, ngượng nghịu đứng nhìn nó. Tôi hỏi:

- Mày làm gì mà cả ngày nay không đi học?

Nó ngô nghê:

- Tao đi muộn quá, bác bảo vệ đóng cổng rồi mà tao ngại không dám gọi nên tao trốn luôn. Về nhà thì nhớ ra là bỏ quên chìa khóa ở trong, tao mới phải ra đây ngồi chờ hết trưa thì lão Bình về.

- Lần sau đi đâu thì bảo tao nhé! Có điện thoại mà không dùng gì cả! Làm tao lo sốt vó.

- Ơ hay thằng này! Mà mày lo cho tao thật à?

Nói đoạn, nó nghiêng ngó nhìn tôi dò xét, nhảy tưng tưng xung quanh hỏi đi hỏi lại câu đấy. Tôi ấp úng:

- Tao thèm vào! Chẳng qua…chẳng qua tao sợ lớp bị trừ điểm thì có. Hôm nay đã có hai bố tướng nghỉ vô cớ rồi, thêm mày nữa là lớp đứng bét mất.

Nó chun mũi, bĩu môi nói:

- Xì! Hưng ngố, thế mà suốt ngày tinh tướng là Khương Thượng tái thế.

Rồi nó lại lè lưỡi trêu tôi:

- Lêu lêu! Hưng dở hơi! Đồ hâm! Lè!

Tôi béo má nó, lắc lắc cho bõ tức. Nó kêu oai oái lên, giằng tay tôi ra rồi leo tót lên nóc cầu trượt ngồi ăn nhóp nhép, tay cầm quyển truyện vung vẩy trêu ngươi tôi. Sau đó, hễ tôi định trèo lên là nó cạy tay không cho bám vào, xua xua xuống. Ở dưới, tôi cau có:

- Cho tao lên chơi với! Đi mà Búp Bông !

- Còn lâu! Tao chiếm chỗ này làm lãnh thổ! Không cho mày lại gần!

Tôi châm chọc:

- Kiểu như chó đánh dấu lãnh thổ á?

Con An hét lên, nhảy xuống dướt rượt tôi chạy vòng quanh. Tôi lừa lừa cho nó chạy xa chỗ cầu trượt rồi tôi trèo lên luôn. Lúc này, tôi lại ở trên chặn không cho nó lên, nhại lại câu vừa nãy:

- Còn lâu! Tao chiếm chỗ này làm lãnh…..

…Lãnh thổ cơ! Đừng mơ tưởng!

Nhìn mặt nó vừa sáng lên, ha há miệng ra chuẩn bị lấy câu của tôi để phản pháo lại. Nhưng bị tôi chặn họng, nó tiu nghịu như cún cụp tai, lủi thủi chui vào trong cái nhà nấm ngồi. Tôi lại vòng xuống, chui vào trong, phe phẩy quyển truyện với túi xoài dầm, con An giật lấy luôn, ăn ngấu nghiến như để trêu tức tôi lại. Xong nó vớ luôn quyển truyện, say sưa đọc, không để tâm gì nữa. Tôi bẹo má nó một cái, rồi ngồi tựa lưng vào lưng nó, thở phào nhẹ nhõm. Nhìn nó cứ hồn nhiên thế này, vậy là tôi vui rồi...

 

Special chap:

Một buổi chiều cuối thu, làn gió heo may xào xạc nhẹ vơ đi những chiếc lá cuối cùng còn sót lại trên cành khô. Rải rác khắp sân là những lá bàng đỏ ối, lá sấu nhăn nheo, vàng rượm. Kiểu này mẹ sẽ lại bắt nó quét sân cho mà xem. Ôi sao mà nó ghét phải quét sân thế nhỉ? Để lá rụng như vậy càng đẹp chứ sao, quét xong trơ lại cái sân đỏ quạch, nhìn chán òm. Nó mơ mộng chống cắm, dõi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, tay khua khoắng cái bút bi loạn xạ lên chùm chuông gió treo trước cửa sổ. Nghĩ vẩn nghĩ vơ, năm nay nó học lớp 9, sắp là người nhớn rồi đấy. Ấy thế mà bố mẹ cứ bảo nó bé, học đi không sau này về nhà chồng bị đì. Nhắc đến học, nó lại thở dài sườn sượt như bà cụ non. Nó học được Toán nhưng lại dốt đặc môn Văn, dẫu cho người xung quanh cứ bảo nó là đứa tâm hồn treo ngược cành cây. Đời đã sinh ra Toán, sap còn sinh ra Văn làm gì cơ chứ? Vừa buồn ngủ, vừa dài dằng dặc, lại còn hỏi ngày sinh, ngày mất của mấy ông già khụ nữa.

Nó vẫn ngồi nghĩ viển vông một ngày nào đó sẽ ra trường, kiếm việc làm trong tòa nhà to ơi là to, mặc bộ đồ công sở chỉn chu, đi đến đâu là cả công ty trầm trồ đến đó. Về nhà nó sẽ làm người vợ đảm đang, chăm chồng, chăm con, cả tổ dân phố sẽ khen chồng nó là biết chọn vợ, cưới được cô vợ khéo thế,…Bỗng: " Cún! Cún! Ô hay con bé này! Có nghe mẹ nói không hả?". Thế là nó giật mình rơi cái bịch xuống mặt đất, ngơ ngác nhìn ra sau. Là mẹ, mẹ nó đang nhìn nó nghiêm nghị, con bé tội nghiệp hỏi:

- Ơ! Mẹ ạ!

- Vâng! Tôi đây bà trẻ ạ!

- Mẹ cứ trêu con!

- Xem điểm trên lớp thế nào đi. Cô chủ nhiệm mới gọi điện báo cho mẹ là con bị liền 3 điểm 4 môn Văn đấy. Cứ thế này thì vào dân lập mà học, mà không có kiểu dân lập như Lương Thế Vinh đâu!

Nó sợ toát mồ hôi, nhưng nghĩ mẹ nói cũng có lý. Điểm Toán có cao mấy cũng khó kẻo nổi điểm Văn lên cho đủ 51. Lúc đó nó không thi được cùng với mấy con bạn nữa, sẽ phải học ở một trường xa lắc xa lơ nào đó, rồi nó sẽ trượt đại học, sẽ phải ở nhà lấy chồng. Nó lí nhí phân trần:

- Mẹ ơi! Nhưng con cố lắm rồi! Mà điểm nó cứ tụt, không lên nổi 5 được!

- Vậy bây giờ con chịu đi học gia sư chưa con ?

- Dạ!

- Mẹ sắp xếp với chị An rồi đấy, bạn chị sẽ sang phụ đạo cho con môn Văn. Tối thứ 2, 4, 6 học. Kèm đến thế này mà vẫn không cố lên thì bố với mẹ cũng chẳng biết làm thế nào!

- Dạ vâng ạ! Ơ…nhưng mà bạn nào hả mẹ?

- Rồi khắc biết! Nhưng học thì ăn mặc chỉnh tề, lễ phép với "thầy"! Cấm có ỷ ở nhà mà cứ xõa xệ, để người ta nhìn vào rồi nói bố mẹ dạy con không nghiêm thì liệu hồn!

- Là con trai ạ? - Mắt nó sáng lên!

- Chỉ có thế là nhanh! Thế có nhớ mẹ dặn gì không?

- Dạ!

- Nhớ đấy!

Nó nem nép nhìn mẹ nó ra khỏi phòng, đóng cửa lại, chờ đến khi tiếng cạch cửa vang lên, nó mới thở phào nhẹ nhõm. Lúc này đây, trong cái đầu mơ mộng của nó đang cố hình dung về "thầy giáo". Không biết thầy có đẹp trai không nhỉ? Thầy là bạn chị An thì chắc giỏi Văn lắm, nó được chị kèm rồi nhưng học không nổi, hai chị em cứ gặp nhau là tíu tít lên, rồi vòng lắc, kẹp tóc, quần áo, phim ảnh cũng hết cả buổi học. Chết rồi! Có khi nào mẹ thấy mình toàn rủ rê gia sư chơi quên học nên mẹ kiếm một ông hung thần về dạy học cho nó. Hu Hu! Thế thì chết mất, rồi nó sẽ bị quát mắng, bị đánh vào tay, rồi còn bắt chép phạt, bắt làm cả núi bài tập.

*
* *

Tối nay là tối thứ sáu, bắt đầu buổi học đầu tiên. Tầm này cũng gần 7 rưỡi rồi, chắc "thầy" sắp đến. Chợt nghe tiếng phanh kít trước cửa, tiếng mẹ nó ra mở cổng. Dưới phòng khách, bố và "thầy" đang nói chuyện với nhau thì phải. Bố khắt khe lắm, nhất định gã kia sẽ làm bố phật ý, rồi bố sẽ không cho dạy nữa, hì hì. Nó biết là bố nó thương nó lắm mà, đâu dễ để con gái rượu cho hung thần kèm cặp chứ. Nó nhón chân đi nhẹ xuống cầu thang, hé đầu nhìn qua lan can xuống bàn nước. Trời ơi! Bố làm sao thế kia? Sao bố lại thoải mái đến thế được nhỉ? Tựa hẳn người ra ghế, cười ha hả nữa chứ, trước giờ bố có bao giờ thoải mái đến thế khi gặp ai lần đầu đâu! Tên gia sư khốn kiếp! Chắc chắn hắn bỏ bùa mê thuốc lú cho bố mẹ rồi. "Thôi, tạm biết gấu Misa nhé, tạm biệt thỏ trắng xinh xinh, mai em phải đi học rồi!"

Nó leo lên phòng, hậm hực đấm bùm bụp vào cái gối ôm cà rốt. Nhưng nghe tiếng mẹ nói chuyện, dẫn hắn lên cầu thang, nó vội sửa lại đầu tóc, mặt tươi tắn như hoa, ngoan ngoãn ngồi vào bàn học chăm chỉ. Nó hồi hộp, nín thở đếm từng bước chân, từng tiếng lách cách của khóa cửa, rồi mẹ dẫn hắn vào. Nó suýt nữa thốt lên khi thấy "thầy giáo". Nhìn có cái gì đó lạnh lùng, gian gian như nhân vật phản diện. Nhưng hình như còn có nét gì đó ẩn bên trong, nó chú ý nhất đôi mắt, nhìn sắc lạnh nhưng không hề có ác ý, lại có vẻ ấm áp nữa chứ. Cơ mà con trai gì mà da trắng thế, trắng như da con gái, lại còn có cái răng khểnh nữa. Nhìn cứ, cứ thế nào ấy nhỉ? À….! Nhìn….rất bí ẩn!
Mẹ nói:

- Mai! Chào thầy đi con!

- Em….em chào anh ạ!

- Con bé này! Gọi là thầy chứ!

- Thôi ạ! Để em nó gọi cháu là anh cho dễ cô ạ!

Mẹ nó giới thiệu:

-Đây là anh Hưng, bạn chị An! Anh kèm con học Văn, phải lễ phép với thầy đấy nhé! Đừng có thấy thầy hiền mà bắt nạt thầy!

Nó khép nép:

- Dạ! Vâng ạ!

- Thôi! Hai đứa học đi! Cháu cố kèm cho con bé nhé, năm nay nó thi rồi!

Mẹ ra khỏi phòng, bỏ lại nó một mình với tên quái quỷ kia. Hắn nhìn nó tủm tỉm cười, nhe cái răng khểnh. Xì! Đẹp lắm ý mà khoe! Rõ ghét!

Hắn lắng tai nghe ngóng, lúc sau mẹ đi. Hắn tỉnh bơ, quay sang hỏi nó:

- Móc áo đâu hả em?

Nó im lặng, chỉ tay lên cái cây treo áo. Hắn cởi áo khoác, vắt vòng qua tay, phất nhẹ cái rồi chìa ra một hộp quà thắt nơ nho nhỏ, đặt lên bàn nó. Nó ngạc nhiên nhìn hắn, hắn cười, nói:

- Thôi! Cô nhóc khỏi cần giả vờ nữa! Cứ ngồi học sao cho thoải mái, đừng gò bò quá!

Rồi hắn tiếp:

- Mở thử ra xem!

Nó ngần ngại tháo nơ, bóc món quà ra. Bên trong là một chiếc đồng hồ cát 7 màu, đẹp lung linh. Nó bối rối:

- Sao anh lại tặng quà em! Mẹ…mẹ em mắng em đấy!

- Coi như đây là quà ra mắt của thầy giáo để khích lệ tinh thần học trò đi!

Hắn im lặng một chút, tiếp:

- Chiếc đồng hồ cát này là thời gian còn lại của em. Chỉ còn có nửa năm nữa thôi, em sẽ bước vào kì thi cam go nhất. Thi cấp 3 còn quan trọng hơn ĐH, vì ĐH mà trượt thì thi lại, muộn một năm chẳng chết ai cả. Nhưng cấp 3, cấp 3 chỉ có một cơ hội duy nhất, em phải đỗ bằng mọi giá. Trượt, nghĩa là hết.

Nó cãi lại:

- Sao ai cũng quan trọng học trường nào thế nhỉ?

Hắn chỉ mỉm cười, đáp:

- Quan trọng không phải ở học tại đâu. Mà là ý thức tự giác của mình. Nhưng con người ít ai có tính tự giác lắm, phải có tác động bên ngoài vào mới khơi dậy cái tự giác được. Môi trường, quan trọng là môi trường học thế nào. Người ta nói gần mực thì đen, gần đèn thì sáng. Nếu em ở giữa một đám tối ngày chơi bời, bỏ bê học hành, lâu dần em sẽ tiêm nhiễm thói hư tật xấu của chúng nó. Còn nếu em ở giữa một đám ham học, tự khắc em sẽ muốn học để vượt lên bì kịp chúng nó, hoặc giỏi hơn chúng nó. Đơn giản vậy thôi!

Nó bĩu môi, cau có không chịu tin tên kia. Ăn nói như ông cụ non, nhìn bộ dạng sáng láng, gọi là tạm coi được đi. Chẳng biết dạy dỗ làm sao nữa, nhìn bảnh mã thế thì chắc học hành làng nhàng rồi. Ôi bà An sao lại giao trứng cho ác thế này!

Hắn lại cười, khoe cái răng khểnh đáng ghét. Cười gì mà lắm thế? Dây thần kinh bị chập à? Có cái răng mà khoe đi khoe lại, chán òm. Hắn cứ nhìn nó cười, cười gì mà đểu thế? Nó chột dạ, tự chỉnh trang lại áo quần, nhưng hẵn vẫn cứ cười, tay lần giở quyển sách. Một lúc, hắn ngó nó, hỏi:

- Trên lớp em học đến đâu rồi?

- Lớp em thầy dạy đến bài Đồng Chí ạ

- Học cũng nhanh đấy chứ!

- Dạ!

- Giở SGK bài Kiều ở lầu Ngưng Bích ra.

- Xong rồi ạ! Làm gì nữa hả anh?

- Em có 5 phút để gạch chân những ý mà em cho là quan trọng.

- Sao lại 5 phút ạ!

- Nhiều quá hả? Vậy em có 3 phút!

Nó phụng phịu nhìn hắn, mắt long lanh cố xin xỏ. Hắn thản nhiên, tay cầm đồng hồ cát đảo ngược, lạnh lùng:

- Ba phút bắt đầu!

Nó biết không chày cối được nữa, vội cắm đầu cắm cổ gạch chân từng câu. Lúc hạt cát cuối cùng rơi xuống, nó vội vàng đưa quyển sách cho hắn, còn không nhớ nổi mình gạch cái gì. Hắn cầm quyển sách, vuốt cằm nhìn một lượt lấy tẩy tẩy gần hết, chừa lại có hai chỗ. Hắn lắc đầu:

- Em bị hổng kiến thức nhiều quá! Đây là những chỗ mà em làm chính xác. Kết quả 2 trên tổng số 4. Khách quan mà nói thì em được 5 điểm.

Nó xụ mặt ra, dằn dằn cái bút xuống bàn. Hắn bảo:

- Cô nhóc! Cất hết sách vở đi, hôm nay chưa học vội!

Nó mừng rỡ:

- Được nghỉ hả anh?

- Không phải là nghỉ! Chỉ là có một số điều cần phải đả thông tư tưởng thôi!

Con bé ngạc nhiên, khoanh tay ngồi im, chăm chú xem xem hắn định làm gì. Hắn nhìn quanh, hỏi:

- Theo em, làm Kiều tốt hơn hay là Thúy Vân tốt hơn.

Nó nhanh nhảu:

- Tất nhiên là Thúy Vân ạ!

- Vì sao?

- Vì Thúy Vân không bị tạo hóa ghen ghét, có cuộc sống êm đềm. Còn Kiều phải trải qua sóng gió, bị xã hội chà đạp.

- Cô giáo dạy em trả lời thế phải không?... Nhưng theo anh thì làm Thúy Kiều vẫn tốt hơn, con người ta phải trải qua sóng gió mới trưởng thành được, còn nếu chỉ muốn một cuộc đời bình lặng, tẻ nhạt thì người đó thật đáng buồn. Bởi mãi mãi sẽ chỉ quanh quẩn xóm nhà, làm một con ếch ngồi đáy giếng.

Nó im lặng, suy nghĩ những điều hắn vừa nói. Có lẽ hắn nói đúng đấy, nhưng nó không hề muốn va chạm chút nào, sống yên bình chẳng tốt hơn sao! Hắn lại nói:

- Em có biết vì sao em học không tốt môn Văn không?

- Tại sao ạ?

- Bởi vì em coi đó là một môn học bắt buộc. Nên em cứ lao đầu vào học, học lấy học để mà không quan tâm chất hơn là lượng. Như thế là học gạo, cùng lắm em nhớ một bài khoảng 1-2 tháng, sau đó quên luôn. Hoặc ai hỏi gì mở rộng ra là em sẽ không trả lời nổi.

Ờ! Cái này thì công nhận gã mặt trắng kia nói đúng thật. Thảo nào nó học Toán thấy thích thế, cứ đến trường là nó mong đến tiết Toán. Nó mạnh dạn hỏi:

- Thế làm thế nào để học giỏi Văn ạ?

- Giỏi thì khó lắm. Nhưng để học đạt thì có thể?

- Thế anh chỉ em đi - Nó chống cằm, háo hức.

- Chỉ cần em yêu lấy nó. Học Văn không chỉ là bó buộc trong sách vở. Mà còn phải biết mở rộng ra, không chỉ là học phân tích tác phẩm, nhân vật, mà còn là học cách làm người, học cách quý trọng cuộc sống, cách nhìn nhận. Tất cả bộc lộ ra trong cử chỉ, nội tâm nhân vật, trong tình huống, khung cảnh tác phẩm,… Và em đừng bao giờ làm theo khuôn mẫu, đừng bao giờ tự mua dây buộc mình, làm một bài văn chỉ lấy điểm, chăm chăm làm theo một dàn bài cô giáo dựng cho. Nam Cao đã viết: "Văn chương không cần những người thợ khéo tay, làm theo một vài kiểu mẫu đưa cho. Văn chương chỉ dung nạp những người biết đào sâu, biết tìm toi, biết khơi những nguồn chưa ai khơi và sáng tạo những cái gì chưa có."

Nó nghe như nuốt lấy từng lời của "gia sư hung thần". Hóa ra học Văn không khó như nó tưởng. Trước nay nó chỉ viết cốt sao cho dài, cứ nghĩ viết dài thì điểm cao. Nó hỏi:

- Vậy viết dài thì sao hả anh?

Hắn bặm môi, đáp:

- Dài ư! Có lẽ không cần thiết! Vì một bài viết quan trọng là làm nổi lên những ý chính, tất cả những thứ khác chỉ để tô điểm cho ý chính thôi. Khi mà có quá nhiều thứ tô vào thì diêm dúa lắm, nó thừa ra! Một bài chỉ cần đúng và đủ ý là đã được ít nhất 5 điểm rồi, câu từ thêm vào trau chuốt là 6,7. Nhưng để được 8 thì em phải có một nhận xét của bản thân, cảm nghĩ cá nhân về nhân vật, tác phẩm.


Lên Đầu Trang

TRANG 14


XtGem Forum catalog