Minh Thư cố nhớ lại phút giây đầu tiên cô gặp Kỳ Tuấn, rồi cô lại mỉm cười nhìn thẳng vào ống kính và nói:
- Ngay từ lúc ban đầu gặp gỡ, tôi đã luôn cảnh giác phải đề phòng anh ấy. Anh ấy có gì đó rất lạ, đặc biệt là ở đôi mắt và nụ cười tự tin. Đến nỗi làm người khác phải e dè.
- Em nghĩ về anh nhiều như thế à?
- Nhiêu đó còn ít mà.
- Chúng tôi có thể biết vì sao anh chị tham gia khóa học này?
- Tôi nghĩ rằng đây là một lớp học bổ ích. Các cụ chỉ có thể chia sẻ cho chúng ta kinh nghiệm, nhưng tôi muốn học hỏi một cách hoàn hảo hơn. Hiểu rõ điều ấy như thế nào, tường tận hơn. Nên vì thế, sự lựa chọn của tôi là khóa học này.
- Còn cô? Bà mẹ trẻ!
- Bản thân tôi chưa có nhiều kinh nghiệm làm mẹ, tôi muốn có được những kỷ năng tốt nhất trước khi thực hiện thiên chức này.
- Được rồi, câu cuối cùng trong talkshow này, là một Tổng biên tập trẻ, thành công sớm như vậy, tại sao cô không quyết định thăng tiến sự nghiệp mà lại kết hôn và có con sớm như vậy?
Minh Thư không biết phải trả lời như thế nào, cô ấp úng một chút rồi mỉm cười cố ra vẻ tự nhiên:
- Thật ra thì ... tôi nghĩ, thành công nhất của người phụ nữ chính là được lĩnh trọng trách thực hiện thiên chức làm mẹ. Thế nên, tôi nghĩ, dù việc trở thành mẹ có là điều mong muốn hay không mong muốn, tôi vẫn vui vẻ đón nhận thiên thần nhỏ của tôi. Khi mà tất cả thành công đều ở bên cạnh tôi, tôi vẫn có thể nói rằng, sự có mặt của con tôi là điều tôi thành công nhất trong đời. Tôi sắp có con. Tôi hạnh phúc!
Cả hai chạm môi nhau trước ống kính, Minh Thư và Kỳ Tuấn nhìn nhau cười rất lạ, Kỳ Tuấn nói:
- Bài học đầu tiên cho các bạn: Người mẹ có 9 tháng 10 ngày để chuẩn bị làm mẹ trong khi đối với ông bố đó như khác nào 1 tin sét đánh ngang tai. Hãy gần gũi, bên cạnh người vợ thân yêu của mình, cùng cô ấy hòa vào dòng hồi hộp, thấp thỏm và lo lắng để cùng trở thành những ông bố bà mẹ tốt nhé!
Chờ ống kính ghi hình vừa tắt, Minh Thư bước ra ngoài xe trước mà không thèm chào hỏi bất cứ ai trong lớp học. Trong khi đó, Kỳ Tuấn đi cùng cô giáo viên hướng dẫn Phương My. Trong thang máy, dường như Phương My vẫn chưa nhận ra Kỳ Tuấn là ai nên anh cũng không muốn nhắc tới. Lúc rồi khỏi thang máy, Tuấn cố tình tranh lối đi trước rồi làm rớt lại card visit. Phương My nhặt lên và định chạy theo, cô đọc tên một cách chầm chậm:
- Thái Kỳ Tuấn ...
Rồi nhìn tướng đi đến phong thái nói chuyện lúc nãy, Phương My nhíu mày:
- Là cậu ta sao?
Buổi tối hôm nay là lúc Kỳ Tuấn và Minh Thư về nhà ăn buổi cơm để tiễn bà Trầm về Hà Nội, cả nhà ngồi quây quần bên nhau với bàn cơm hàng loạt món ngon. Minh Thư đang tắm trong phòng, Kỳ Tuấn ra trước và phụ bà Trầm dọn cơm. Kỳ Tuấn nói:
- Thư hoàn hảo mọi thứ, nhưng chỉ có nấu ăn là còn tệ thôi mẹ nhỉ?
- Phải. Nó thích học mọi thứ, chỉ có nấu ăn là không thích.
- Thế cô ấy làm sao xoay sở khi đi du học bên Mỹ nhỉ?
- Chắc nó cũng phải tự học với người khác. Dù Thư nấu ăn không giỏi nhưng nó có tính tự lập, nó đâu thể vì không nấu ăn được mà quay trở về từ bỏ giấc mơ đâu con.
- Thế cô ấy quan hệ với bạn bè thế nào nhỉ? Có nhiều chàng trai thích vợ con khi cô ấy còn đi học không?
- Cũng có.
- Thư có đáp lại ai không mẹ?
- Có.
- Cậu ấy như thế nào? Có đẹp trai, giỏi giang không? Hay là ..
- Không nên nhắc làm gì...
- Mẹ ơi hôm nay cho con ăn gì vậy ạ?
Minh Thư bước ra làm Kỳ Tuấn và bà Trầm ngừng cuộc nói chuyện, Minh Thư nhìn thấy thái độ cả hai nên dò hỏi:
- Hai người nói chuyện gì bí mật thế?
- Mẹ nói em rất thích học hỏi. Chỉ có nấu ăn là không.
- Còn gì nữa không?
Minh Thư mỉm cười rồi lại liếc nhìn Kỳ Tuấn:
- Không tin là anh ấy chỉ hỏi mẹ bao nhiêu đó.
- Phải. Dĩ nhiên người chồng nào cũng muốn tò mò về tình duyên của con.
- Thế mẹ có kể gì không đấy?
Bà Trầm mỉm cười đặt ba ly nước xuống bàn, cả ba cùng ngồi ăn cơm. Kỳ Tuấn bật TV lên và chương trình đang phát sóng lúc cả hai tham gia talkshow. Kỳ Tuấn nói:
- Em nên tự nhiên một chút, trông em vẫn nghiêm nghị quá đấy!
- Con gái mẹ vốn là như thế mà.
Minh Thư thậm chí chẳng thèm nhìn TV, cô chỉ cố nuốt thật nhiều thức ăn để giải quyết cái bụng đói. Trong khi đó Kỳ Tuấn thì rất niềm nở nói chuyện với bà Trầm, cô không nghĩ Tuấn đóng kịch lại đóng thật như vậy. Sáng hôm sau, Kỳ Tuấn và Minh Thư đưa bà Trầm ra sân bay, bà có vẻ bịn rịn quyến luyến cô con gái. Minh Thư an ủi:
- Mẹ à, con sinh em bé thì mẹ vào đây nha.
- Được rồi. Mẹ nhớ mà!
- Mẹ yên tâm, con sẽ chăm sóc cho Thư tốt trong thời gian cô ấy mang thai.
- Hứa với mẹ được thì cũng phải làm được con rể nhé!
- Con gửi mẹ chút quà!
Sau khi tiễn bà Trầm về, cả Kỳ Tuấn và Minh Thư đều quay lại công việc của mình. Nhưng Kỳ Tuấn không quay về ngay mà lại tiếp tục đàn đúm với Đàm Phúc. Tuấn đến văn phòng luật sư và cả hai khui chai rượu để ngồi tâm sự. Đàm Phúc hỏi:
- Sao? Talkshow đó trông cậu đạo đức giả cực kỳ.
- Hey hey ... nói gì lạ thế. Không phải tớ diễn đạt lắm sao.
- Tất nhiên là không phải vậy nếu ai đó biết kế hoạch của cậu.
- Buồn cười.
- Làm vợ chồng được mấy ngày rồi, bắt đầu vào việc chưa?
- Việc gì?
- Dĩ nhiên là đào thông tin về đại ca.
- Cô ta khá phức tạp trong chuyện tình duyên, tớ đã cố săm soi bà mẹ vợ nhưng không có cơ hội.
- Vậy thì làm sao ...
- Từ từ đã ... Nhưng có một điều bất ngờ trong lớp học đó.
- Điều gì?
- Cậu nhớ Trần Phương My không?
- Trần Phương My? Cái tên này nghe quen quen... Nhớ rồi! Trời ơi, sao lại oan gia như thế?
- Cô ta là giáo viên hướng dẫn trong lớp học đó.
- Cậu ... cậu không có gì chứ?
- Tớ bình thường. Nhưng mà cô ta không nhận ra tớ thì phải.
- Ngày đó cậu nhút nhát và công tử bột thấy mồ, ai thèm ngó tới cậu. Lại nhỏ hơn người ta 2 tuổi... Bây giờ ai lại nhìn ra một Thái Kỳ Tuấn sát gái, quyến rũ và là dân chơi thứ thiệt như thế này.
- Vì thế tớ bắt đầu hứng thú với lớp học này đây.
- Vợ cậu là Hoàng Ngọc Minh Thư đó, cẩn thận đi!
...
Kỳ Tuấn bật cười thành tiếng:
- Tại sao ai cũng bảo tớ đề phòng cô ta mà không ai nghĩ rằng cô ta mới là người nên đề phòng tớ. Thái Kỳ Tuấn này không thích ... nhưng đã thích rồi thì cực kỳ mãnh liệt. Tớ không thích Hoàng Ngọc Minh Thư, nhưng tớ đã mãnh liệt với kế hoạch trả thù của cô nàng. Tớ không dễ gì buông đâu. Chừng nào tớ chưa có được cái tớ muốn.
Chap 34:
Minh Thư trở lại với công việc của mình, cô cần sự tập trung nhất định cho công việc để thôi nghĩ về những chuyện đã qua. Tuy nhiên, có một số rắc rối nhỏ, là tốp nhân viên ăn không ngồi rồi chỉ lười việc mà không chịu tập trung cứ gõ cửa phòng của cô suốt. Lại thêm một người:
- Chào Tổng biên tập!
- Có chuyện gì?
- Đây là gói mứt gừng, khi bị nghén thai Tổng biên tập có thể ăn một miếng, vừa ấm bụng, lại thơm ngon nữa.
Minh Thư dừng bút, cô ngước lên nhìn thấy vẻ mặt rạng rỡ của cô nàng cấp dưới rồi quay lại nhìn đống quà cáp, nào là bình sữa em bé, kem dưỡng da, máy nghe nhạc cho mẹ và con, sữa bột, đầm bầu, ... chất đầy cả một góc phòng. Minh Thư khó chịu nhìn cô nàng, cô nàng khá xanh mặt. Minh Thư nói:
- Tôi cho cô một cơ hội, đặt xuống hay là mang ra ngoài!
- Em chỉ có ý tốt thôi mà, mứt gừng tốt cho sức khỏe.
- Tức là cô vẫn không muốn mang ra ngoài?
- Dạ ...
Minh Thư đứng dậy, cô nhận lấy hộp mứt gừng và đặt cạnh đống đồ đó. Minh Thư ra trước cửa phòng, đứng ở phía trên và nói dõng dạc cho mọi người cả tầng trên và tầng dưới cùng nghe:
- Tôi mong rằng các bạn vẫn giữ những luật lệ cũ mà tôi đưa ra. Tôi có chế độ chăm sóc sức khỏe của riêng tôi, tôi hiểu rõ hành động của các bạn. Nếu các bạn hoàn toàn vì tôi thì tôi xin cảm ơn, nhưng tôi sẽ không nhận bất cứ một thứ nào nữa. Và sau giờ nghỉ trưa, tôi không muốn thấy bất cứ thứ nào trong phòng tôi nữa. Nếu không sẽ phải nhận một dấu stick.
Nói rồi Minh Thư tiếp tục quay trở lại phòng làm việc, mọi người bàn tán xôn xao...
- Cứ nghĩ kết hôn rồi sẽ dễ tính một chút. Ai ngờ lại còn khó chịu hơn...
- Cô ta cứ làm như thế vì cái gì chứ?
- Tâm lý bà bầu thất thường cũng không có gì lạ. Chỉ có cô ta là khó chịu nhất...
Kỳ Tuấn cứ ngồi đó xoay bút và nghe chuyện. Vương Khang hỏi:
- Sao vậy? Không có phản ứng gì à?
Kỳ Tuấn đứng dậy, anh bước lên phòng của Minh Thư và gõ cửa, cô trông thấy chỉ tiếp tục cúi xuống và tiếp tục viết, Kỳ Tuấn nhếch mép cười và đẩy cửa vào. Minh Thư nói, mắt vẫn dán chặt vào bài viết của mình:
- Hình như chưa có sự cho phép của tôi.
- Vậy thì xin lỗi về sự đường đột.
- Có gì nói nhanh đi rồi biến khỏi mắt tôi.
Kỳ Tuấn đi lại góc chất một đồng đồ đạc và xem xét vài thứ, Minh Thư nói:
- Anh có vẻ hả hê với chuyện này hả?
- Nhân viên thể hiện lòng thành với cấp trên thôi mà. Đây là Việt Nam chứ không phải Mỹ, mấy chuyện này là bình thường, cô mà phản đối dữ dội quá, người ta nghĩ cô lập dị đấy.
- Họ nghĩ gì thì tùy, làm việc hiệu quả là được. Tôi không phải sống cho họ mà là sống cho tôi.
- Cởi mở một chút đi bà xã.
- Vì cái gì?
- Đã nói bao nhiêu lần rồi, kỷ luật là tốt nhưng cô cần phải có được cái gật đầu từ họ. Thử hỏi tất cả đều chống lại cô thì mấy cái kỷ luật của cô chỉ đáng quăng vào sọt rác.
- Nguyên tắc làm việc của tôi không có những thứ quà cáp kiểu này. Dẹp đi!
- Ừ tùy cô thôi. Cô chỉ tự làm khó mình nếu vẫn giữ cái thái độ ấy. Không phải ai cũng là Thái Kỳ Tuấn mà đi nói với cô đâu. Ngồi trong phòng kín thì chỉ biết quan sát, chứ chả nghe được gì từ bên ngoài đâu cô hiểu chưa.
- Anh ...
Rồi Kỳ Tuấn bỏ ra ngoài, cố để hở cửa để Minh Thư nghe thấy, anh chàng hét to:
- Này các bạn, sau giờ nghỉ trưa, hãy gom tất cả quà cáp và lòng thành của các bạn từ chỗ tổng biên tập xuống chỗ của tôi. Tôi sẽ nhận hết tất cả. Có vẻ như tổng biên tập của chúng ta không cần nhưng con yêu của tôi thì cần.
Mọi người vỗ tay hoan hô Kỳ Tuấn như thể anh là vị anh hùng vậy. Minh Thư mặt đỏ như gấc vì tức nhưng cô không thể nổi giận ở đây được. Cô tiếp tục với công việc của mình, những bộ đồ vest đã bắt đầu làm Thư cảm thấy khó chịu, bụng cô đã bắt đầu lớn. Thư lại hẹn Ánh Tuyết đi rong ruổi khắp các siêu thị lớn nhỏ, Ánh Tuyết cũng có vẻ khá trầm tư khi không còn rộn ràng cười nói như trước. Thư hỏi:
- Có tâm sự sao?
- Không hẳn. Nói về cậu đi, cuộc sống sau hôn nhân thế nào?
- Thực chất chỉ là một vở kịch. Tớ đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi kia mà. Tớ vẫn là Minh Thư của ngày trước. Cậu vẫn có thể gọi tớ ra bar vào 1,2 giờ sáng mà không có bất cứ mối bận tâm nào.
- Kỳ Tuấn có biết không?
- Làm sao mà không biết. Thật ra thì cũng thú vị, bọn tớ chiến đấu với nhau mỗi ngày.
- Nhưng kế hoạch của cậu là làm gì?
- Để anh ta nếm trải những nỗi đau.
- Ngu ngốc hết sức.
- Cậu đang nói cái gì thế?
- Cậu nghĩ lại đi, ai là người đau hơn trong kế hoạch của cậu? Thay vì cậu bỏ qua cho thủ đoạn tồi bại của hắn thì bây giờ cậu đã hạnh phúc với anh Can ...
- Đừng nhắc tới Âu Trình Can nữa.
Minh Thư lớn tiếng, Ánh Tuyết cũng không muốn làm cô kích động. Minh Thư làm một hơi:
- Tớ có được lựa chọn sao? Nếu là cậu, cậu có đủ can đảm mà gạt qua mọi chuyện, gạt bỏ luôn sinh mạng đứa con trong bụng cậu mà đi đám cưới với người khác.
- Tớ không có nói cậu sẽ bỏ em bé để đám cưới với Trình Can.
- Nhưng cậu cũng thừa biết tớ sẽ không bao giờ để cảnh cha ghẻ-con vợ kia mà. Cậu biết tớ từng trải qua chuyện gì mà.
- Tớ biết, nhưng chuyện qua lâu rồi. Nếu cậu yêu anh Can, anh Can cũng yêu cậu, lẽ nào anh ấy lại ghét bỏ con của cậu.
- Nhưng Trình Can sẽ làm gì nếu biết đứa con của tớ là cốt nhục của Thái Kỳ Tuấn. Tớ thà tự chịu đau khổ để kéo Thái Kỳ Tuấn sống trong cảnh này cùng tớ. Trái tim tớ giờ hết biết đau rồi. Có nỗi đau nào tớ chưa từng nếm trải? Cậu nói đi! Còn có lý do nào để tớ bỏ qua cho anh ta? Nếu tớ không đứng dậy chống trả thì tớ sẽ tiếp tục bị anh ta trêu đùa, châm chọc và quấy rối cuộc sống của tớ.
- Cậu có chắc cậu sẽ vui khi làm những chuyện ngu ngốc này.
- Tớ không làm chuyện ngu ngốc đâu Ánh Tuyết. Ít ra, tớ làm thể là để bảo vệ đứa con của tớ. Cách làm việc của tớ đã không được nhiều người hài lòng, tớ không để mọi người săm soi về đứa con này. Mà một phần, bố đứa bé đã cố tình muốn mọi người biết. Thà cho nó một gia đình, nếu tớ không hạnh phúc, mà nó hạnh phúc thì cũng không sao. Tớ quen rồi!
- Tại sao cậu lại chịu đựng như vậy? Cậu không muốn cho mình chút hạnh phúc nào sao?
Minh Thư nhoẻn cười, nụ cười khá gượng gạo, cười mà như khóc. Thư trở về nhà khi đã tối muộn, cô mở cửa vào nhà thì trông thấy Kỳ Tuấn đang nằm dài trên sofa đọc mấy thứ tạp chí thiếu vải. Anh cũng đã lôi cả đống quà cáp về nhà, chất chật cả lối đi. Thư nhìn thấy thức ăn trên bàn đã được dọn sẵn, trông khá ngon miệng, nhưng cô vẫn giữ nguyên tắc của mình, cô mở mấy hộp thức ăn đã đặt mua ở nhà hàng và ăn một cách ngon miệng. Thư ăn khá nhiều, có lẽ em bé trong bụng cũng cần có chất dinh dưỡng. Kỳ Tuấn ngồi ở ghế sofa, thấy Thư không điếm xỉa gì đến mình bèn kiếm chuyện gây sự chọc vui:
- Mấy thứ này tại sao cô lại không nhận?
- Tại sao tôi phải nhận?
- Cô đừng có quá đáng như vậy. Nhân viên người ta bày tỏ lòng thành thôi mà.
- Anh thích thì cứ việc mà nhận. Tuyệt đối không mang vào phòng tôi.
- Cái phòng đó là của hai người mà.
- Ok. Nếu anh thích thì tôi sẽ ngủ ở ngoài, anh vào trong đi.
- Tôi cũng chẳng cần thiết nhường cho cô đâu. Là để đứa con tôi nằm êm ái trên cái giường đó thôi.
- Ừ. Vậy thì cứ việc ôm đống quà cáp ấy đi. Tôi nói cho anh biết, nếu người ta tặng quà tôi mà có lòng thành thật sự thì tôi sẽ vui vẻ mà đón nhận. Còn đằng này một tay thì đưa quà, miệng thì nài nỉ xóa mấy dấu stick, tôi không stick thêm là may phước.
- Ghê vậy hả?
Minh Thư dọn dẹp phần thức ăn của mình rồi đi vào phòng. Kỳ Tuấn chỉ nhếch mép cười mở cửa vào phòng, đang lúc Minh Thư vừa tắm xong, cô đang trần như nhộng để tìm quần áo. Kỳ Tuấn đúng là biết lựa thời cơ. Minh Thư hét lên:
- Đồ khốn, anh ở đâu chui ra vậy?
- Wow, đẹp tuyệt. Mấy lần ta ở bên nhau, anh cũng không kịp nhìn em kỹ như thế.
- Quay ra. Mau lên!
- Chúng ta sắp lên chức cha mẹ rồi, em làm thế không khéo hàng xòm lại tò mò em đấy em yêu!
- Sao anh lại đổi cách xưng hô nhanh đến như vậy? Đểu cán!
Minh Thư kéo vội cái chăn trên giường mà quấn, nhưng nghĩ gì đó, cô lại cười khá bí ẩn rồi kéo tuột xuống và bước hẳn lại Kỳ Tuấn, sát đến nỗi vòng 2 của cô chạm vào bờ ngực lực lưỡng của Kỳ Tuấn. Tim Kỳ Tuấn đập thình thịch, Minh Thư nói:
- Anh nói phải, chúng ta đã phải chả là vợ chồng còn gì.
Rồi Minh Thư chủ động xô ngã Kỳ Tuấn xuống giường, nằm đè lên người anh mà hôn anh đắm đuối. Đang lúc Kỳ Tuấn mê man hết cỡ với nụ hôn thì thình lình có cảm giác đau điếng. Minh Thư đã cắn mạnh vào bờ môi của anh, môi Kỳ Tuấn chảy máu. Anh chàng nhăn nhó đẩy Minh Thư ra ...
- Cô làm cái quái gì thế?
- Anh sao thế? Chỉ muốn hưởng thụ cảm giác mạnh chút thôi mà. Không muốn ư!
- Thật là bệnh hoạn.
- Anh nói cái gì tôi nghe không rõ. Bệnh hoạn à? Phải tôi không nhỉ? Hay là chính anh.
Rồi Minh Thư lại cúi xuống sát người Kỳ Tuấn và nói:
- Anh tự cho mình là thông minh, tôi không quan tâm điều đó. Chỉ muốn cho anh biết một điều, phụ nữ trả thù bằng cách nào, anh không lường được đâu.
- Cô nghĩ làm như thế là trả thù được tôi à? Còn lâu.
- Ngay cả khi tôi tấn công anh lúc nào anh còn không hay thì làm sao anh lại có cách đề phòng.
Kỳ Tuấn vào toilet rửa sạch vết máu trên môi rồi mở tủ diện bộ cánh thật đẹp để mà đi chơi. Minh Thư vẫn ở nhà, cô mỉm cười tự cho mình thành quả chiến thắng. Nhưng, tại sao cô lại có thể ngồi nhà chờ cửa như vậy? Nghĩ một lúc, Thư lại đi tìm một quán bar khác mà vui chơi.
Kỳ Tuấn đang ngồi một mình, với cái môi sưng vều, anh chàng không muốn bị cậu bạn Đàm Phúc châm chọc. Tại sao anh hoàn toàn không có chút đề phòng mỗi khi Minh Thư cố quyến rũ anh bằng sự gợi cảm của mình. Tuấn nghĩ mình thật ngốc, anh luôn có những kế hoạch hoàn hảo, nhưng lại hết sức ngốc xít với phụ nữ. Đang ngồi nhìn xuống sàn, chợt, một giọng nói khá quen thuộc, nhè nhẹ và trầm ấm vang bên tai:
- Tôi ngồi đây được không?
Tuấn không nghĩ lại là người này. Là Phương My. Cô mỉm cười đặt chai bia xuống và ngồi cùng Kỳ Tuấn khi anh đã gật đầu. Phương My nói:
- Tôi không nghĩ anh đã tiếp thu bài tốt.
- Ý cô là việc tôi ngồi ở đây giờ này hả?
- Vợ anh đâu? Cãi nhau?Tìm vui khi vợ kiêng cử? Hay là một thói quen để trút bầu tâm sự?
- Cả ba.
- Tôi có thể giúp được gì anh không?
- Không.
- Vậy à?
- Thế cô cũng không có gia đình hay sao mà ngồi ở đây?
- Tôi vẫn độc thân.
- Vậy à?
Kỳ Tuấn nhìn Phương My thêm một chút, anh buộc miệng nói:
- Cô vẫn giữ cá tính như lúc xưa.
- Lúc xưa, anh có biết tôi à?
- Cô giả vờ trông tệ quá.
Phương My vẫn mỉm cười nhìn Kỳ Tuấn, anh chàng uống hết ly rượu rồi nói:
- Tôi cam đoan cô đã nhặt được tấm danh thiếp của tôi hôm trước. Và tôi chắc chắn cô sẽ không quen người có cái tên là Thái Kỳ Tuấn. Người học dưới cô hai lớp ở trường trung học ngày xưa.
Phương My chỉ im lặng còn Kỳ Tuấn thì vẫn nhìn Phương My bằng ánh mắt hằn hộc. Anh chàng nói trong giận dữ:
- Tôi không quen chơi trò chơi trốn tránh. Tại sao cô vẫn làm như không quen biết tôi? Hay là cô cảm thấy cô làm gì đó có lỗi với tôi?
- Kỳ Tuấn. Anh bình tĩnh lại đi! Ở đây là chốn đông người, anh là kẻ đã có vợ đấy. Thôi hành xử như thế đi!
- Cô ...
-------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite
. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
– Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
-------------------------
Cả hai dừng cuộc nói chuyện khi thấy phần lớn những người ngồi trong bar tập trung lại sàn nhảy và vỗ tay hào hứng như đang cổ vũ một ai. Tuấn và My cũng cố dạt vào dòng người xem đó là ai? Không tin vào mắt mình, Minh Thư đang say sưa tới hết người đàn ông này tới người đàn ông khác, khiêu vũ một cách say mê, điên cuồng và trong trang phục cực kỳ sexy. Phương My thốt lên:
- Trời, cô Minh Thư!
Kỳ Tuấn như sôi máu lên, anh chàng tức giận lao vào kéo Minh Thư ra. Minh Thư giật tay Kỳ Tuấn:
- Làm gì vậy? Tôi đang vui chơi mà.
- Cô điên à? Cô nhảy một hồi lọt đứa nhỏ ra luôn bây giờ.
- Này thằng kia, mày là ai dám dành bạn gái với tao hả?
- Không nhảy thì tránh ra đi. Chỗ bọn tao vui chơi.
Hai gã đàn ông vỗ vai Kỳ Tuấn, trong khi Minh Thư vẫn tiếp tục định trở lại sàn. Kỳ Tuấn vung tay đấm thẳng vào mặt hai tên đang nhảy với Minh Thư những cú đánh knock-out trực diện hoàn hảo. Kỳ Tuấn hăng máu lên đập một chai bia và nắm trong tay mảnh chai vỡ:
- Đứa nào muốn nhảy với vợ tao nữa? Bước ra đây!
Ai cũng nhìn khá run với vẻ mặt của Kỳ Tuấn rồi từ từ giải tán hết. Kỳ Tuấn quay lại nhìn Minh Thư, anh kéo tay cô:
- Về thôi!
- Bỏ tay ra đi. Anh đi được thì tôi cũng đi được.
- Nhưng bây giờ tôi về thì cô phải về.
Kỳ Tuấn vác Minh Thư lên vai, Tuấn quay lại nhìn Phương My. Cô nói:
- Cô ấy say rồi, anh chăm sóc cô ấy cẩn thận nhé!
- Tôi biết cách chăm sóc vợ tôi. Khỏi cần cô lo!
Cả hai cùng lên xe về nhà, Minh Thư ngồi bên cạnh Kỳ Tuấn, nhìn vẻ mặt tức tối của anh, cô lấy làm hả dạ lắm. Bởi vì cơ bản cô đã làm Kỳ Tuấn không thể kiềm chế được. Tức là sức quyến rũ của cô đã có được kết quả có lợi. Trong khi đó, Kỳ Tuấn thì vẫn dán chặt mắt mà tập trung lái xe, trong đầu thì nghĩ về cuộc nói chuyện với Phương My.
Phương My? Người con gái đó là ai mà ảnh hưởng đến Kỳ Tuấn như vậy?
Chap 35:
Bất cứ ai trong đời, một khi đã trải qua tình yêu, mối tình đầu đời luôn để lại những ký ức ấn tượng và khó quên nhất, có thể là vui, cũng có thể là buồn. Nhưng đối với họ, bao giờ tình đầu cũng là hồi ức khó quên nhất. Có ai chỉ yêu một lần mà có được hạnh phúc mãi mãi với người mình yêu. Không nhiều người như thế, đa phần những ai dạn dĩ trong tình yêu đều đã có ít nhất những lần tan vỡ với thứ tình cảm thiêng liêng nhất của con người.
Thuở bé, được bao bọc như một hoàng tử bé, dĩ nhiên bạn bè đối với Kỳ Tuấn là một khái niệm xa xỉ. Được đi học trường tư thục đắt tiền nhưng Tuấn không có lấy một người bạn, bởi vì chẳng ai lại muốn chơi với thằng kể cả vấp té cũng khóc đến nỗi ướt cả áo. Hở tí là chạy lại méc ông vệ sĩ cao to luôn giám sát từ lúc vào trường cho tới lúc ra về. Kể cả con gái cũng không cho Kỳ Tuấn chơi cùng dù chỉ là trò chơi gia đình của những bé gái. Lớn hơn một chút, Tuấn ngày càng cô đơn và lạnh lùng, tuy cậu vẫn còn tính cách nhút nhát và yếu đuối nhưng Tuấn đã hình thành tính cách khó ưa ở bên ngoài, trông cậu lúc nào cũng khó đăm đăm, làm gì, chơi gì cũng chỉ một mình cậu.
Đến một ngày, Tuấn khóc, khóc rất to, không phải chuyện bị dành đồ chơi hay là bị cô lập nữa. Lần đầu Tuấn đánh nhau ở trường tiểu học, cậu đã cô đơn chống lại cả một tốp học sinh. Cậu đã thắng vì sự kiên cường và tính sắt đá của một đứa trẻ cô đơn tôi luyện. Tuấn không rơi một giọt nước mắt nào dù vết thương có nặng tới đâu, nhưng khi bọn nhóc kia đã bỏ chạy, Tuấn đã đứng đó khóc nức nở. Đơn giản bởi vì, dù là một kẻ yếu đuối thấp hèn hay là một kẻ ngạo nghễ trong chiến thắng, Tuấn vẫn mãi mãi là một cậu bé cô đơn.
Một chiếc khăn mùi soa, một bàn tay đã nắm lấy bàn tay của cậu và lau nước mắt cho cậu. Tuấn nhớ rất rõ cậu không ngước lên nhìn ngay gương mặt đó là ai, mà chỉ kịp nhìn thấy cái bảng tên: Trần Phương My, lớp 3A, rồi sau đó ôm chặt lấy người đó mà khóc òa. Phương My chính là người đầu tiên mang lại cho Tuấn khái niệm yêu thương, quan tâm, chia sẻ. Nhờ có cô bạn trên cậu 2 lớp ở bên cạnh, Tuấn đã có thể biết cười, biết chia sẻ, yêu thương. Tuy Tuấn không tìm được người bạn thân thiết nào nữa nhưng cậu vẫn vui vẻ đến trường những ngày sao đó. Không vì lý do gì hết, chỉ là được trông thấy Phương My.
Họ đã ở bên nhau, lúc nào cũng là một cậu bé đầu đinh chỉ đứng đến vai cô bạn có mái tóc xõa dài và kẹo nơ phần mái. Tuấn chỉ nói chuyện với My những khi cậu buồn, chỉ cho My biết những bí mật và đã từ lâu, Phương My nghe không biết bao nhiêu lần câu nói: “Phương My, tớ muốn cưới cậu làm vợ” từ miệng của cậu bé dễ thương, đáng yêu và chỉ đứng tới vai của cô. Những lúc đó, Phương My chỉ mỉm cười và đáp lại: “Khi nào cậu cao bằng tớ, tớ sẽ trao cho cậu nụ hôn đầu đời của tớ”.
Kỳ Tuấn đã hút sắp hết hộp thuốc, khói thuốc bay nghi ngút nhà, anh mở cửa sổ cho thoáng khí, Tuấn nhớ như in ngày cậu Phương My gặp cậu ở trường để tạm biệt, trong khi Tuấn thì hí hửng chờ đợi Phương My như thường lệ...
“- Cậu đến muộn nhé! Cho cậu xem, đây là bóng rổ nè. Có thứ này, cậu sẽ mau chóng phải hôn tớ thôi.
- Xin lỗi Kỳ Tuấn.
- Hả? Có gì mà phải xin lỗi?
- Bắt đầu từ ngày mai, tớ sẽ không đi học nữa.
- Tại sao?
- Gia đình tớ sẽ không ở đây.
- Thế đi đâu?
- Xa lắm.
- Có lâu không?
- Sẽ không quay lại nơi này nữa.
- Hả? Sao kỳ vậy? My đừng đi mà.
- Kỳ Tuấn, xin lỗi cậu.
- Không. My không được đi, còn nụ hôn của tớ thì sao? Cậu phải làm bạn gái tớ.
- Kỳ Tuấn đừng khóc. Cậu phải mạnh mẽ lên, ngay cả khi không có tớ bên cạnh. Cậu phải chứng tỏ cậu là một người đàn ông thực sự, để con gái chạy theo mình chứ không phải khóc òa khi con gái bỏ đi, phải là thủ lĩnh của tất cả bọn con trai chứ không được khóc khi chúng không chơi với Tuấn.
- Tớ không chịu đâu.
- Hãy hứa với tớ cậu sẽ làm được. Tớ sẽ cố gắng tìm cậu, khi cậu đã không còn một cậu bé nữa.
- Phương My đừng đi mà.
- Kỳ Tuấn là cậu bé quan trọng nhất trọng nhất, là cậu bé tớ yêu thương nhất trong lòng tớ đó.
- Cậu không yêu tớ nữa sao?
- Nếu ngày sau gặp lại, Tuấn chắc vẫn còn là một cậu bé cô đơn thì tớ nhất định sẽ làm bạn gái của Tuấn. Tuấn là một cậu bé dễ thương, sẽ có người thích hợp với Tuấn hơn tớ mà.”
Rồi mặc cho nước mắt cậu bé vẫn chảy, Phương My lau nước mắt cho cậu lần cuối rồi hôn lên hai má ửng hồng của Kỳ Tuấn. Chiếc xe chạy đi mà Kỳ Tuấn vẫn đuổi theo, chạy theo một đoạn rất dài. Đến nỗi Kỳ Tuấn ngã lăn ra vì vấp té...
- Này, sao lại khóc như vậy?
Kỳ Tuấn ngước lên nhìn, là một cậu trai choai choai cao lớn trông rất ngầu và phía sau là một anh chàng trạc tuổi Tuấn nhưng khá chỉn chu và đỡ cậu đứng dậy. Cũng ngày hôm đó, Tuấn làm quen với Bùi Đàm Phúc và Trương Gia Hòa.
Hồi ức tuổi thơ không có gì là quá đẹp đẽ, nhưng Tuấn vẫn không quên câu chuyện của 13 năm về trước, khi Tuấn vẫn là một học sinh lớp 7. Kể từ đó, Tuấn thay đổi hẳn, kết thân với Bùi Đàm Phúc và Trương Gia Hòa, trở thành một bộ ba nổi tiếng. Tuấn đã tìm được những cậu trai mới làm chiến hữu, ít khóc hơn và dạn dĩ với con gái nhiều hơn. Và từ đó tới nay, Thái Kỳ Tuấn đã được biết đến với khái niệm như thế. Tuấn cũng chấp nhận cuộc sống mới, quen với vị thế của một hotboy, cố gắng vùi sâu thất bại tình yêu thơ bé. Lần trở về của Phương My lần này không làm Kỳ Tuấn mảy may xúc động một chút nào, nhưng Kỳ Tuấn vẫn nhớ câu chuyện ấy. Không phải vì anh vẫn yêu Phương My, cái tình yêu đó nó qua đi lâu lắm rồi, không thể phủ nhận đã từng yêu nhưng bây giờ thì không yêu nữa. Không hẳn vì ngày xưa Phương My đã bỏ Tuấn mà đi, mà là vì giờ đây trái tim anh không thuộc về cái vị trí của một thằng bé chờ đợi người yêu, mà là trái tim Tuấn đang hướng về một suy nghĩ khác...
Một ngày hiếm hoi cả Tuấn và Thư đều thức dậy và dùng chung một cái bếp vào buổi sáng. Trông Kỳ Tuấn có vẻ hơi trầm ngâm còn Minh Thư thì vẫn còn hơi say vì hôm qua dù uống không nhiều nhưng Thư cũng cảm thấy đầu còn nhức. Cô uống nước lọc và ăn một chút bánh mì sandwich, Kỳ Tuấn trông thấy như thế bèn làm cho cô một phần trứng chiên và xúc xích được bày trí đẹp mắt. Kỳ Tuấn đặt trước mặt Minh Thư, cô hỏi:
- Cái gì đây?
- Không biết hả? Là điểm tâm sáng.
- Tôi biết là điểm tâm sáng, nhưng đây không phải là vị trí của anh ngồi.
- Anh làm cho em.
- Nhưng anh nghĩ tôi có ăn không?
- Xem như em ăn để cảm ơn đêm qua anh đưa em về nhà đi.
- Đêm qua tôi còn đủ tỉnh táo thì tôi tát cho anh vài tát tay rồi. Chỗ tôi đang vui chơi anh phá làm gì ? Tôi có gọi anh đi tới đó không? ... À, mà cũng phải ... Anh đâu phải tới đó để đón tôi về. Anh tới đó để hẹn hò với giáo viên của khóa học mà. Trần Phương My thì phải...
Kỳ Tuấn chỉ im lặng, trông anh thật hiền từ những lúc buồn bã. Không hề giống một playboy chút nào, Minh Thư nhìn ánh mắt của Kỳ Tuấn là lạ, cô cũng không nghĩ gì thêm mà đứng dậy. Kỳ Tuấn nắm tay Minh Thư lại nhưng không nhìn cô:
- Em không ăn thật sao?
- Buông tay tôi ra.
- Ngon lắm đấy!
- Tôi nhắc lại lần nữa, anh buông tay tôi ra.
- Em thù ghét anh đến vậy sao?
- Còn hơn như thế.
- Anh đang cô đơn, em giúp gì được cho anh không?
Minh Thư cười một cách tự cao rồi nói:
- Nếu Trình Can mà làm cho tôi một bữa ăn sáng như thế này rồi nói với tôi câu đó, tôi sẽ ôm hôn anh ta và nói “chắc chắn rồi anh yêu!” nhưng, anh thì không ...
Rồi Minh Thư vừa bước được vài bước đã nghe tiếng đập mạnh xuống sàn, cô quay lại và nhìn thấy cái đĩa đã vỡ vụn, thức ăn thì văng tung tóe. Minh Thư sợ hết hồn, tim cô đập thình thịch, Kỳ Tuấn vẫn không quay lại nhìn cô, tay thì nắm chặt ly nước. Kỳ Tuấn cất giọng như muốn giết người vậy:
- Em vẫn tiếp tục dùng hắn so sánh với tôi sao? Đã nói bao nhiêu lần rằng hắn không đáng để em phải như thế.
- Không phải chuyện của anh.
- Thì đừng bao giờ so sánh hắn trước mặt tôi, nghe rõ chưa?
Đến lượt cái ly thủy tinh nứt thành từng mảnh trong lòng bàn tay, Kỳ Tuấn trong lúc nổi giận thật là đáng sợ, mắt anh đỏ ngầu, giọng ồm ồm và đôi tay thì có thể bóp nghẹt bất cứ thứ gì. Minh Thư hơi hoảng loạn, cô nhốt mình trong phòng khá lâu, những lúc không gian yên tĩnh, Thư lại suy nghĩ. Cô sai thật rồi, tại sao phải vì một người không dành trọn con tim cho mình mà đi làm tổn thương người khác. Người khác ở đây có lẽ là người cô luôn muốn làm anh ta trong tình trạng như đêm qua và ngày hôm nay. Quả thực lúc nói câu “Anh đang cô đơn...”, vẻ mặt Kỳ Tuấn làm Thư thoáng quên hết tất cả những chuyện xảy ra và muốn đáp lại anh một câu gì đó. Nhưng Thư không làm được, những định kiến cho bản thân, những kế hoạch trả thù được vạch ra sẵn, cô không thể nào chỉ vì những khoảnh khắc thoáng qua như thế. Kỳ Tuấn rõ ràng ngày hôm nay đem lại cho Thư một cảm giác mới mẻ, anh chàng khó hiểu này không hoàn toàn quá bí ẩn về lối sống, nhất là khi Thư đã nghe được câu đó. Khác nào Thư đã biết được điểm yếu của anh mà xuyên tạc để trả được thù hận. Rồi cô tự hỏi, cô phải trả thù đến đâu là đủ, phải trả thù đến đâu thì mối hận trong lòng cô mới được xua tan, khi mà cái lý do mà cô kết lại mối hận này giờ chỉ là một sự thật phũ phàng.
Thư hé cửa, Kỳ Tuấn đã không còn ở đó. Cô không cảm thấy mình có lỗi, nhưng tự trong lòng cái thôi thúc gì đó đẩy Thư đi lấy chổi để quét dọn bãi chiến trường mà lẽ ra nếu Thư không đanh đá kiêu kỳ trêu tức Kỳ Tuấn, có lẽ sẽ là một món ăn ngon. Minh Thư thở dài, cô không cho phép mình suy nghĩ quá nhiều. Khác với Kỳ Tuấn, Minh Thư đã làm bạn với nỗi cô đơn trong suốt một thời gian dài. Cô không cho rằng cô đơn là cái gì đó quá tệ bạc. Nếu như cả hai chỉ có thể dừng lại ở mức cấp trên-nhân viên thì Thư đã có thể chia sẻ với Tuấn cách giải tỏa nỗi niềm cô đơn.
Sự cô đơn là một điều kỳ lạ, nếu người ta cảm thấy hòa hợp với cô đơn được thì sẽ ca ngợi rằng đã tìm được một khoảng không ưu tư riêng. Nhưng nếu người ta cảm thấy sợ nỗi cô đơn ấy, con người sẽ luôn tìm cách trốn tránh, dùng mỗi cách để nhấn chìm sự cô đơn sâu trong đáy lòng.
Có lẽ Thư và Tuấn là hai trường hợp đó.
Chỉ có một giải pháp thoát khỏi sự cô đơn. Tức là khi ta không còn cảm thấy bên cạnh ta chỉ có mình ta nữa. Khi ấy, nỗi cô đơn không tự tan biến đi, mà những tâm hồn cô đơn sẽ dần khít lại, gần gũi nhau, hoặc vì một lý do nào đó mà kéo sát lại bên nhau thì khái niệm cô đơn sẽ vĩnh viễn tan biến.
- Anh đang cô đơn hả?
- Không.
- Anh đang nói dối.
- Em biết rằng anh sẽ không bao giờ cô đơn mà.
- Vì sao?
- Vì anh có em. Ngay cả khi chúng ta chưa là gì của nhau hết.
- Anh biết em nghĩ gì khi nghe điều đó không?
- Nghĩ gì?
- Nghĩa là em sẽ đợi. Cho tới một ngày em có thể thỏa lấp cô đơn trong lòng anh.
Cặp đôi ấy tựa đầu vào nhau, còn ai khác ngoài Trình Can và Phương Dung. Nhận thấy rằng giữa anh và Minh Thư không còn gì có thể níu kéo, Trình Can vẫn còn những giải pháp khiến anh không bao giờ chùn bước với cô đơn. Trình Can không bao giờ cô đơn, bởi nỗi nhớ thương của anh không bao giờ dành cho duy nhất chỉ một người.
Vương Khang sau khi hoàn thành bài viết của mình, anh chàng lướt web đến mỏi cả mắt nhưng cũng không tìm được thông tin gì thú vị để tiếp tục ngồi trước màn hình. Yahoo, Facebook, Twitter,... những mạng xã hội không bao giờ thiếu người online để tâm sự nhưng đâu không phải là một nỗi cô đơn tầm thường. Mà là sự nhớ thương duy nhất Khang dành cho một người con gái ở nơi xa. Dòng tin nhắn offline ngắn ngủi nhưng chứa chan đầy cảm xúc:
“- Chào em, con nhớ anh chứ. Một đêm cô đơn không ngủ được,.. chỉ muốn hỏi, con gấu bông màu hồng có khỏe không? Nó vẫn ở bên cạnh em chứ?... Hay, em quẳng vào sọt rác rồi?...”
Nhưng cũng thỉnh thoảng, những người đang nghĩ mình cô đơn lại không hề cô đơn. Nhã Trúc cố hoàn thành bài tập trong trường, cô chợt phải dừng lại, tháo kính cận ra và ngồi nhìn đăm đăm vào màn hình, chỉ bởi dòng tin nhắn offline ấy.
Chap 36:
Chưa bao giờ Minh Thư chú ý Kỳ Tuấn nhiều hơn như thế, ít nhất cô đã nhìn anh hơn 3 lần vào ngày hôm nay. Vì cánh tay bó kín mít hay vì Thư tự cảm thấy mình có lỗi. Không hề. Thư không cho phép mình suy nghĩ những điều vởn vơ như thế. Nhưng quả thực vẻ mặt lạnh lùng và hung dữ đến đáng sợ của Kỳ Tuấn vẫn còn phảng phất đâu đó trên gương mặt tuấn tú của anh. Cô nhìn lịch học, lại phải đến lớp học dành cho các ông bố bà mẹ. Không hiểu sao ngày hôm nay cô lại cảm thấy điều đó gây cản trở công việc của cô, Thư không có sự tập trung nhất định cho những bài báo hay những hình ảnh mà phóng viên săn cả ngày về. Thư cảm thấy hơi nhói ở bụng, nhưng rồi cảm giác ấy lại trôi qua đi khá nhanh.
Rồi Minh Thư nhận được e-mail từ Hong Kong, của “cô em chồng hụt” Nhã Trúc, Thư mỉm cười gọi điện thoại cho Trúc ngay...
- Hey, có làm phiền em không?
- Cũng có. Nhưng nếu là ngày thường, còn hôm nay thì em không đến trường.
- Trốn học phải không?
- Chỉ là ... muốn nằm nhà suy nghĩ thôi.
- Lại chuyện với Vương Khang à?
- Sao em chưa kịp khơi chuyện là chị đã biết vậy?
- Còn ai ngoài anh chàng họ Đỗ có thể lấy nhiều tiếng thở dài của em như vậy.
- Trông chị rất vui, chắc là đang hạnh phúc với anh Tuấn phải không?
Minh Thư chỉ mỉm cười, Nhã Trúc nói:
- Sao chưa bao giờ em nghe chị kể một cách vui vẻ như một cô vợ mới kết hôn vậy?
- Ừ. Có lẽ vì chị không quen.
- Anh Kỳ Tuấn rất dịu dàng với phụ nữ. Em còn nhớ lúc nhỏ anh ấy là người dỗ ngọt em nhiều nhất, anh ấy còn ngọt ngào hơn cả anh hai của em nữa.
- Em không nên so sánh hai người đó với nhau.
- Ủa? Chị cũng biết anh Tuấn rất ghét bị so sánh với anh trai em sao?
- Ừ. Vì chị suýt nữa phải gánh lấy cơn thịnh nộ của Kỳ Tuấn.
- Anh Tuấn đúng là rất khó chịu khi bị so sánh với anh Can, dù anh ấy có được đánh giá cao hơn. Mà anh Tuấn lúc nổi giận với con gái, có bao giờ anh ấy đụng chạm gì ai đâu, chỉ toàn tự xử mình thôi.
- Xem ra em cũng hiểu Kỳ Tuấn quá đó chứ.
- Mấy cái đó em trải qua hết rồi.
- Thôi, đến giờ rồi. Chị phải đi!
- Đi về nhà nấu cơm cho chồng à?
- Không. Đi học cách làm cha làm mẹ con nít.
- Gặp chị sau.
- Tối về nếu rãnh chị sẽ tâm sự với em nhiều hơn.
Minh Thư vừa bước xuống bãi đỗ xe, cô đang tìm điều khiển để mở khóa xe nhưng ngước lên thì đã thấy Kỳ Tuấn đứng trước mặt và chờ bên chiếc xe hơi của anh. Kỳ Tuấn không nói gì, chỉ mở cửa xe ra sẵn, Minh Thư cũng cố gắng làm như không có gì xảy ra, bước vào xe và cả hai cùng đi. Cả hai lại là cặp đến trễ nhất, Phương My vui vẻ đón chào:
- Chào các bạn, cặp đôi bận rộn nhất của lớp học.
- Xin lỗi, vì chúng tôi đều bận ...
- Không sao. Bây giờ chúng ta bắt đầu khởi hành.
- Hả? Đi đâu?
Cả nhóm người nhốn nháo nhìn nhau, Phương My nói:
- Bài học đầu tiên chính là sự chuẩn bị cho đứa trẻ đến thế giới này. Chuẩn bị gì và chuẩn bị ra sao... Các bạn có thể biết và am hiểu rõ hơn qua khóa học này.
- Thế à?
Kỳ Tuấn nhìn Minh Thư, mặt cô lộ rõ vẻ mệt mỏi, Thư không ngại đi bộ nhưng đi chung với người lạ thì Thư không quen cho lắm. Bước vào một cửa hàng dành cho mẹ và bé, Phương My tập trung mọi người lại và nói:
- Được rồi, bây giờ chúng ta hãy chia ra từng cặp đôi mà chọn cho thiên thần đáng yêu của mình ba món đồ mà các bạn nghĩ chúng sẽ cần dùng đến đầu tiên. Sau đó hãy phát biểu cảm nghĩ của mình khi chọn những vật dụng ấy sau 30 phút.
Minh Thư và Kỳ Tuấn phải tiếp tục tay trong tay vì ống kính ghi hình phát sóng cứ liên tục dúi thẳng vào hai người. Minh Thư và Kỳ Tuấn cứ tiếp tục đẩy xe qua hết gian hàng này đến gian hàng khác. Minh Thư dừng lại, cô chọn một lô tã giấy, sau đó là những bộ quần áo trẻ sơ sinh đáng yêu. Còn Kỳ Tuấn thì đột nhiên mất hút rồi sau đó lại quay trở lại. Trông thấy Minh Thư với mấy món đồ trên tay, Kỳ Tuấn không nói gì hết. Cô cũng im lặng và đẩy xe bước ra, cả hai đặt ba vật phẩm ra để cô giáo Phương My kiểm tra. Và ống kính ghi hình tiếp tục làm Kỳ Tuấn và Minh Thư phải tiếp tục diễn những cảnh tình tứ gượng ép. Phương My chợt thấy hộp băng rốn khá đặc biệt thay vì những bình sữa, nón len, xe đẩy, bao tay,... Phương My hỏi:
- Anh Kỳ Tuấn, cho hỏi tại sao anh lại chọn hộp băng rốn trong rất nhiều thứ có thể chọn?
- Tôi nghĩ ...
Kỳ Tuấn cầm lấy hộp băng rốn rồi nói:
- Tôi chưa từng có con, cũng như đây là lần đầu trở thành bố. Có thể đây cũng là lần đầu tiên tôi đứng đây lâu như vậy. Tôi đọc công dụng, và cô giáo thì yêu cầu chọn những vật mà có thể em bé sẽ cần thiết. Có phải con nít ra đời sẽ bị lạnh không nhỉ? Cái này sẽ làm em bé ấm lại phải không? Có làm như thế em bé sẽ không quấy khóc vì lạnh như thế vợ cũng sẽ không mệt nhiều khi phải ẵm con suốt. Phải không Thư?
Kỳ Tuấn quả thực đóng kịch thì không chê vào đâu được, Phương My lại tiếp tục hỏi:
- Cô có thể cho biết những thay đổi sau khi trở thành mẹ?
- Em bé đã bắt đầu có những cử động, dù là rất nhẹ nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được. Tôi rất vui mừng nhưng có một chút lo lắng, không biết mình có chăm sóc con đúng cách không? Mình sẽ trở thành một bà mẹ như thế nào? Quả thực đó là những điều rất băn khoăn, lớp học này đã giúp tôi giải tỏa những lo lắng kia. Xin cảm ơn!
Phóng viên tiếp tục hỏi:
- Hai người thường tâm sự điều gì với nhau về thiên thần nhỏ?
- Chúng tôi chia sẻ với nhau mọi thứ.
- Hai người có bao giờ cãi nhau không?
- Là vợ chồng, không cãi nhau mới là chuyện lạ. Quan trọng mình phải biết nguyên nhân vì sao và đừng để điều đó tái diễn.
- Thư và Tuấn trở thành cha mẹ trong vài tháng sắp tới. Nếu được dùng 1 từ để miêu tả điều tuyệt vời ấy. Kỳ Tuấn, anh sẽ nói gì?
- Hạnh phúc.
- Còn Minh Thư?
- Hồi hộp.