The Soda Pop
 
PHƯỢNG HỒNG VÔ TÂM...

Xuống Cuối Trang

Tôi với nó đành ngậm ngùi chạy đi lấy đồ còn thiếu. Đúng là cái mồm làm khổ cái thân, đáng nhẽ cứ im đi không chọc ngoáy đôi trẻ thì có phải giờ nhẹ nhàng rồi không. Hai thằng ì ạch vác tấm bạt, vai đeo lủng lẳng dây kim tuyến xanh đỏ, tay xách thùng sơn. Va quyệt vào mấy người, xin lỗi mãi mới đi tiếp được, mất gần 15' để đi từ phòng bảo vệ ra chỗ xếp hàng.

Hôm nay hóa ra có mỗi khối 10 đi tham quan, các khối khác sẽ đi lần lượt. Càng tốt, đỡ phải tranh giành chỗ lập trại. Thầy Hiệu trưởng thông báo nội quy, hướng dẫn viên nhận lớp xong xuôi, tất cả ra xe ngoài cổng. Giờ lại phải bê ngược đống đồ kia ra xe, xong rồi biết để đâu? Xe bus cất vừa bó đồ dùng là hết, còn đống tre dài ngoằngkia thì… Thật đúng là thân làm tội đời quá. Ra xe, năn nỉ mãi bác tài mới cho cất tấm bạt và bó tre, luồng kia lên nóc xe. Lên xe yên vị, điểm danh đủ sĩ số, xe bắt đầu lăn bánh về hướng Kim Sơn.
Đường dài hơn 130km, xe lắc lư, xóc lên xóc xuống, lắm đứa không chịu được nôn ọe suốt đường đi, may mà tôi đi quen đường dài nên không làm sao, chỉ khổ bọn con gái, mặt xanh nhợt, ủ rũ ngồi dựa vào nhau. Con An ngồi cạnh tôi cũng chẳng khá hơn, hai mắt nhắm nghiền mệt mỏi, nó yếu ớt nói:

- Hưng ơi! Tao mệt lắm!

Tôi ngượng ngùng, cầm lấy tay nó, vỗ về:

- Mệt thì ngủ đi, tựa đầu vào vai tao mà ngủ này!

Con An thấy tôi tự nhiên nắm tay nó thì định rút ra, xong chẳng hiểu nghĩ sao lại để yên cho tôi nắm, ngoan ngoãn dựa đầu vào vai tôi ngủ. Tôi ngả đầu ra ghế, quay sang nhìn trộm nó ngủ. Lúc ngủ nhìn nó đáng yêu quá, khuôn mặt mịn màng, trắng ngần, hàng mi cong vút lim dim nhắm lại, đôi môi hồng hào khẽ mím lại, hơi chu lên như giận dỗi, cái mũi be bé phập phồng hít thở. Tôi khẽ chạm nhẹ ngón tay lên mũi nó, lại cái phản ứng chun mũi lại hắt xì, trông ngộ thật. Hồi lâu, ngồi mãi người tôi cũng mỏi, buồn ngủ, chẳng biết tôi ngủ mất lúc nào, chỉ nhớ má tôi áp lên mái tóc nó, ngửi thấy thoang thoảng mùi hương xao xuyến quen thuộc, rồi tôi từ từ chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Nghe láo xáo có tiếng chỉ trỏ, hò reo, tôi mở mắt, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa kính. Thì ra xe đã đến nơi, nóc nhà thờ đã hiện ra phía xa xa trước mắt. Quay sang nhìn con An, nó đã dậy từ bao giờ, to tròn mắt, nghiêng nghiêng đầu nhìn tôi. Ánh mắt hai đứa chạm nhau, nó đỏ mặt, bối rồi nhìn ra chỗ khác. Chợt nhận ra tay mình âm ấm, tôi nhìn xuống thấy nó vẫn để tay nằm yên trong lòng bàn tay tôi. Cả hai đều im lặng không nói gì.

Xe chầm chậm quanh co qua mấy khúc đường mới vào đến nơi. Chỗ này trước tôi cũng đã từng vào chơi, kiến trúc độc nhất vô nhị là nhà thờ nhưng lại có mái kiểu đình chùa Việt Nam, mang đậm nét Á Đông. Khu nhà thờ rộng vô cùng, bọn cùng lớp cứ vừa đi vừa chụp ảnh, ngước cả cổ xem những hình chạm khắc, tranh trên tường. Lúc đi qua hang đá, chúng nó thi nhau đứng chụp ảnh, chẳng biết có cấm chụp ảnh không mà khi có nhân viên đến yêu cầu ngừng lại, bọn nó vẫn ngang nhiên tạo dáng, cười toe toét, mãi đến khi còi toét toét xua đi thì mới rồng rắn kéo nhau đi chỗ khác. Nhìn quanh quất, thấy ngay thằng Minh với thằng Tùng đang đùa nghịch cạnh hồ có tượng đài chùa, tý nữa thì lớp mất cán sự Toán vì chết đuối, may mà tôi với thằng Sơn lao ra túm lại kịp, không thằng giặc giời kia nó lộn cổ xuống hồ luôn rồi. Ngó ngang liếc dọc tìm con An, tôi phát hiện ra ngay cái chỏm tóc củ hành lấp ló trong đám con gái, nó đang vừa đi vừa ăn khoai tây chiên thì phải, trông từ đằng sau thấy hai cái tai nhúc nhích là biết nó đang nhai rồi. Tôi chạy vọt lên, thò tay vào nhón một miếng khoai của nó, bỏ vào mồm nhai rau ráu. Con An lè lưỡi, chạy tít ra xa, lấy liền ba bốn miếng ăn ngay trước mặt tôi, nghênh nghênh ra vẻ thách thức. Sao nhìn nó lẫm chẫm như đứa trẻ con mà chạy nhanh thế không biết, thoáng cái đã thấy tít đằng xa rồi.

Đi suốt nửa buổi sáng, càng đi tôi càng chán vi đã đi mấy lần rồi, may sao có tiếng loa gọi của thầy Hiệu trưởng, tất cả trở về bãi tập trung, lên xe đến khu cắm trại. Nghe đến đó là cánh con trai tụi tôi đã nóng máu lắm rồi, hăm hăm hở hở chực làm cái trại thật hoành tráng, che lấp đi các trại khác luôn. Đi ngược đường gần 20km mới đến nơi. Hướng dẫn viên phổ biến, nói sơ qua về khu cắm trại rồi chỉ về hướng một dãy đồi liên tiếp nhau, nói cắm trại tại đó. Vừa nghe cau giải tán là lũ con trai 9 lớp kéo ào ào về hướng ngọn đồi, giành giật đất dựng trại. Khung cảnh lúc đó trông chẳng khác nào công thành chiến, kẻ vác tre nứa, người ôm bạt, cầm xà beng, búa tạ kéo ào ào lên đồi. Khu này tôi chưa vào lần nào nên không thuộc địa hình, đành trèo tót lên cây, cầm ống nhòm du lịch quan sát bốn phương tám hướng. Xác định ở phía góc Nam đỉnh đồi có khoảng đất rộng rãi bằng phằng, lại ở trên cao, tôi chỉ tay về hướng đó, ra hiệu cho bọn thằng Hoàng biết đường đi. Các lớp khác ngại leo cao nên chỉ dựng trại ở dưới chân đồi, hoặc trên mấy đỉnh đồi thấp, ít cây, kiểu này đêm về, hơi lạnh nó bốc lên thì bọn dưới thấp chết nhá, còn cả bọn dựng ở chỗ ít cây nữa, đất cứng cây không mọc được thì chúng mày cắm cọc vào mồm nhau à? Cười thầm trong bụng, tôi tụt xuống cây,nhập vào đoàn quân trường chinh ra phía ngọn đồi kia. Chỗ tôi chọn tách biệt hẳn với các lớp khác, lại xa hơn nên lũ con gái kêu trời kêu đất, bọn con trai cũng than mệt, nhất là hai thằng khiêng thùng lạnh giữ thịt cá, rau củ. Thằng Hoàng nhìn tôi đầy tin tưởng, lẳng lặng không kêu than gì, vác xà beng đi về hướng ngọn đồi. Leo lên đến đỉnh, tôi cầm xà beng, dồn sức chọc thử xuống đất xem sao, thấy chỗ thì đất xốp khó vững, chỗ thì đất khô khó đào. Chọc đến nhát thứ hai mươi, tôi mới khoanh vùng được một chỗ đất gọi là được, để chôn cột trụ của lán vào đó. Giờ chỉ còn chờ vũ khí bí mật đến thôi.

Vũ khí bí mật ở đây chính là siêu nhân Dũng cốt đột và Việt phù thủy. Lúc nãy trước khi rời khu tham quan, tôi đã nháy di động gọi thằng Việt rồi, không biết nó thông báo cho thằng Dũng chưa, tầm này trường nó tan học rồi, đi đến khu này mất khoảng mười lăm phút, đáng ra giờ này nó phải đến rồi chứ nhỉ. Trong lúc chờ, tôi bảo bọn thằng Sơn dỡ tre với nứa ra, đo đạc tính xem chặt thế nào cho vừa, vót nhọn sẵn đi. Được lúc thì có một chiếc xe tải đi vào cổng khu dã ngoại, một người xuống nói gì đó rồi đánh xe vào, tôi nheo mắt nhìn kĩ, kia là xe nhà xưởng mộc nhà thằng Dũng thì phải. Vội vàng chạy xuống xem, đúng là nó thật, xe chở theo cả thang, giàn giáo, mang thêm búa tạ, xẻng cuốc. Thằng Dũng từ thùng xe sau nhảy xuống, chạy ra ôm chầm lấy tôi, cười ha hả, thằng Việt mở cửa cabin, bước lại chỗ tôi, ba thằng ôm ghì chặt nhau, đấm thùm thụp vào lưng. Thằng Dũng với chú lái xe khuôn đồ nghề lên trên đồi cùng bọn tôi, thằng Việt đi ngay sau, vai đeo túi đồ nghề quen thuộc. Lên đến đỉnh đồi, bọn lớp tôi ngạc nhiên khi thấy người lạ vào, tôi giới thiệu:

- Đây là Dũng, Việt bạn thân tao. Chúng nó ở gần đây nên tối hôm trước tao gọi điện sẵn nhờ đến giúp lớp mình dựng trại!

Con Thy nhăn nhó, kêu:

- Ơ nhưng mà thầy Hiệu trưởng bảo không được thuê người giúp cơ mà.

Tôi cười to, nhấn mạnh:

- Cái này gọi là NHỜ chứ không phải thuê, có luật thì có lách, thầy không bắt bẻ gì mình được đâu!

Bọn thằng Hoàng làm quen với thằng Dũng, thằng Việt ngay, mới gặp đã nói chuyện như quen lâu lắm rồi, trông thấy vậy tôi mừng khôn tả, cứ lo chúng nó mới gặp nhau thì e ngại, khó làm chung.

Để an toàn, tôi lấy băng đeo ủy viên của mình ra, đưa cho thằng Dũng, còn thằng Việt thì dùng băng ủy viên của thằng Hoàng, bọn lớp khác không thuộc mặt con trai lớp tôi, có nhìn thấy hai thằng cũng chẳng để ý, nghĩ đấy là học sinh lớp tôi, còn mấy thằng như tôi với thằng Hoàng thì chúng nó quá quen mặt rồi, hỏi nhiều cho ngồi luôn vào sổ Nam tào, đứa nào chẳng khiếp. Kế hoạch mình dựng ra quá hoàn hảo, ôi sao tôi phục tôi quá đi mất, nếu như sinh sớm vài trăm năm thì giờ này mình khuynh đảo thế giới rồi, hớ hớ!

Bọn con gái lớp tôi nhìn thấy anh cốt đột to cao vạm vỡ, trội hẳn so với con trai cùng tuổi, lại đẹp trai men lỳ như Josh Duhamel trong Las Vegas thì ré lên, chạy ra nhòm ngó, chỉ trỏ làm ông Thiên bồng nguyên soái nhát gái sợ quá lủi luôn ra chỗ đám con trai. Đồng chí Việt cũng rơi vào cùng cảnh ngộ, nhìn như tài tử Hàn Xẻng, nhưng trái ngược với anh vốt đột, thằng Việt chạy ra tí tởn ngay, ba hoa chích chòe với đám con gái làm bọn nó cười liên tục, tôi thầm nghĩ: " Có khi nào thói háo sắc của mình là nhiễm từ thằng leng keng kia không nhỉ? ". Mãi mới dứt nó ra được khỏi đám vịt bầu, thằng Việt lấy trong túi ra cái la bàn gỗ, thò tay nhổ một sợi tóc của tôi, xâu vào mũi kim, lẩm nhẩm vài câu. Đột nhiên con An thét lên:

- Này, cậu kia làm cái gì thế hả? Sao giật tóc thằng Hưng?

Ba thằng ngơ ngác quay ra nhìn, con An chạy ra, hỏi tôi có đau không. Tôi bảo:

- Đau gì? Đau nào?

Nó ngô nghê:

- Ơ! giật tóc mà không đau à?

Tôi phì cười, bảo bọn nó chỉ đùa thôi, chứ giờ mà nói thằng Việt lấy tóc tôi làm phép thì cả lũ nó cười ầm lên vì mình bốc phét mất. Con An thấy bảo đùa thì thôi, chạy lạch bạch ra chỗ đám con gái ngồi buôn dưa lê. Thằng Việt với thằng Dũng nhìn tôi cười đểu giả: "Nhe he he he he!", lại còn nhai đi nhai lại cái điệu cười đó nữa chứ, tôi biết chúng nó ám chỉ cái gì nhưng không dám vặn lại, không khéo lại thu hút thêm cả anh Minh mama vào chọc ngoáy nữa thì mồm đâu cãi lại chúng nó. Thằng Việt vừa cười, vừa hỏi tôi, mắt nhìn vào la bàn, chân bước theo hướng chỉ:

- Mày đã dò đất sẵn rồi co à?

- Ừ!

- À ghê! Dò không trật phát nào, chọn chỗ này là đúng đấy, đêm không ẩm lạnh, khô ráo sáng sủa, đất cũng dễ đào.

Một lúc sau, cả lớp gọi ba thằng vào ăn trưa rồi nghỉ ngơi lấy sức dựng trại. Bữa trưa nhẹ nên chỉ làm bánh mì, xúc xích ăn tạm, đến chiều mới làm món chính. Lúc đó chắc con An và thằng Dũng tranh nhau ăn mất, nghĩ đến cảnh đó thôi mà tôi cũng đủ rùng mình kinh hãi, không biết cả đám ngồi đây còn được mấy miếng trước sau sự tàn phá của hai con lợn háu ăn kia. Ăn nhanh gọn hết có 20', nghỉ ngơi thêm lúc, đám con trai đứng dậy mỗi đứa một việc, đứa thì đào đất, đứa thì khuôn đất đi đổ. Đào được sáu cái hồ rộng vừa đủ để chôn mỗi hố một cây luồng to làm cột trụ, hố sâu chừng nửa mét, may mà lớp tôi chọn chỗ đất tốt nên dễ đào, vậy mà cũng mất gần tiếng rưỡi mới xong. Đào xong, thằng Dũng với thằng Hoàng lắp giàn giáo, lấy chỗ đứng để đóng cọc cho vững. Tôi hỏi:

- Lại còn đóng thêm nữa à? Tao tưởng chỉ cần vùi đất nén chặt vào là ngon rồi chứ!

Thằng Dũng lắc đầu, nói:

- Vải bạt nó trông vậy thôi, chứ lúc hứng gió nó như buồm, kéo vài cái là đổ cột, phải chôn sâu thêm độ hai chục phân nữa, lèn chặt đất vào, xong chặt tre bó lại, làm mỗi cột thêm một bộ trụ nữa mới đủ vững.

Nghe xong, thằng Hoàng vỗ đùi cái đét, khen:

- Ý ông này y hệt ý tôi! Phải làm thế thì cột mới tán đều lực ra được, không lo bị gãy.

Rồi chúng nó vừa làm vừa tán dóc định luật này định luật nọ, góc rơi bao nhiêu, bao nhiêu,….Nghe hai thằng siêu phàm Lý nói chuyện với nhau, tôi mù tịt chẳng hiểu gì, như vịt nghe sấm.

Dựng xong giàn giáo, mấy thằng hè nhau, ôm cây luồng lên, cắm vào lỗ, trông thế mà nó nặng ra phết, thảo nào mỗi lần vác là thằng Sơn với thằng Tùng vác được có hai cây. May mà chọn cây này cỡ nhỡ, chứ cỡ to chắc đóng đến hết ngày cũng chẳng được bao nhiêu. Hai bộ giàn giáo, mỗi giàn hai đứa đứng trên nên cọc , ba đứa đứng dưới giữ cây luồng cho thẳng với quả dọi. Thằng Dũng với tôi đứng cùng một giàn, bên kia là thằng Quang với thằng Sơn đứng. Mở đầu, thằng Dũng nện nhát búa đầu tiên nghe "Uỳnh" một tiếng rõ to, cây luồng lún xuống hai ba phân là ít, tôi nện nhát sau hết sức mà lún được có tý. Bên kia thằng Quang với thằng Sơn cũng nện hùng hục, chỗ lớp tôi dựng trại, tiếng đóng cọc vang lên không ngớt, bọn lớp khác đi qua xem đều phải trầm trồ nhìn, xì xào bàn tán về cái lán vĩ đại của D2. Nện một lúc chừng hai mươi phút mới xong hai cọc, xuống dưới dịch giàn giáo ra hố tiếp theo đóng tiếp, thằng nào mệt thì thằng dưới lên thay, cứ thế hai bên làm cùng tiến độ với nhau, khoảng hai tiếng mới đóng xong chỗ cọc. Đóng cọc xong thì tôi cũng mỏi rã tay, thở hồng hộc, con An ra đưa tôi chai nước khoáng, tôi ngửa cổ tu một hơi hết sạch. Ngồi dưới nhìn bọn con gái loay hoay làm bếp nhóm lửa chuẩn bị nấu ăn. Công việc dựng lán sao mà gian nan quá, để dựng được cái lán rộng như thế cũng tốn thời gian phết, xong lại còn leo lên đóng mộng cái khung mái để làm chỗ căng bạt nữa, mãi đến tận 4h30 chiều, lớp tôi mới làm xong cái khung lán, chậm nhất khối. Nhưng được cái là tấm bạt thằng Sơn mang đến là cái lều sẵn, chỉ cần phủ lên khung rồi chăng dây đống xuống đất là xong, loay hoay tầm nửa tiếng thì cái lán cũng thành hình, trông hoành tráng, vĩ đại vô cùng, rộng phải ngang với phòng học là ít. To gấp đôi, gấp ba lán lớp khác, nhìn oai như cái nhà hẳn hoi. Buộc dậy, xuống đất rồi đóng cọc tre cố định mất mười lắm phút nữa. Chỉnh sửa xung quanh, chèn gạch đã vào mép lều cho khỏi rắn rết vào, đúng 5h30, lớp tôi khánh thành cái trại hoành tráng nhất khối, rộng rãi thoải mái, lại còn căng thêm chục dây nữa xung quanh, buộc vào mấy gốc cây to cho chắc chắn, có bão về cũng thừa sức vững. May mà hôm nay chỗ lớp tôi làm lán không vớ phải đá tảng nó nằm ngầm dưới đất, không thì đào nửa chừng mà đụng phải một tàng chừng nửa tấn, tấn rưỡi như mấy chỗ khác thì hỏng bét. Đất bazan này đã khó đào thì chớ, lại lắm đã núi vùi lấp.

Quay ra mặt bếp núc, thấy cánh con gái đã đắp xong bếp rồi, nhìn vuông vắn, kiểu như bếp đất của mấy nhà Trung Quốc trong phim ngày xưa , trông thì biết là do thằng Việt bày cho bọn này cách làm đây mà. Con An mặt nhem nhuốc, chạy ra khoe với tôi về cái bếp nó dựng cùng con Thảo, tôi cười, búng mũi nó khen:

- Ham ăn lười làm thế mà cũng làm được cái bếp đẹp nhỉ?

- Mày khen hay bôi bác tao đấy hả?

- Khen! Khen chứ! Tý nữa làm cho mày miếng đầu tiên ăn trước nhé!

Nó cười toe, reo lên :

- Nhớ nhé! Tao ăn miếng đầu tiên đấy!

Đang nói chuyện, bỗng thằng Dũng với thằng Hoàng chạy ra rủ tôi đi chơi, thằng Hoàng lôi trong balo ra hai cái cần câu ghép lại, xong lại mượn thêm thằng Quang cái nữa giống thế, đưa cho tôi với thằng Dũng mỗi đứa một cái, ba thằng vác cần câu, xách xô ra suối. Suối này trong veo, nhưng toàn cá bé tí tẹo, chẳng bõ công ngồi, thằng Dũng dẫn tôi với thằng Hoàng qua một cái dốc, đi thêm quang ngắn nữa thì đến một cái ao cá. Nó len lén nhìn quanh, bảo bọn tôi ngồi xuống nhẹ nhàng, khẽ nói:

- Ao này của thôn 5 đấy, lắm cá cực kì, lại to nữa. Ngồi câu trộm ở đây thì vô tư đi!

Ba thằng lấy mảnh đá nhọn, đào chục nhát đã thấy giun, mỗi thằng xâu một con, thong thả ngồi câu. Cá ở đây bắt dễ hơn tôi tưởng, trình câu gà như tôi còn giật được 3 con, nỗi con 2 cân, thằng Dũng giật được hai con nặng 4 cân rưỡi, thằng Hoàng chưa câu bao giờ cũng câu được 5 con chép con cân rưỡi với một đống rô phi. Chẳng biết thằng này nó làm thế nào mà câu được lắm rô phi thế, tính ra chỗ cá rô còn nặng hơn cả chỗ cá chép nó câu được, may mà mang thừa xô đi, không thì bỏ phí quá. Ngồi thêm lúc, thấy đã gần 6h30 rồi, tôi đành về trước, vì nhiệm vụ của tôi còn là nấu nướng nữa. Xách hai xô cá về trước, tôi mò mẫm đường ra khỏi rừng, vì không nhớ đường cũ nên đành nhắm hướng ánh lửa le lói của lớp tôi mà đi. Về đến lớp, bọn con gái đã thổi cơm gần xong, mấy đứa đang xào thịt bò, bắp cải. Thấy tôi bê hai xô cá về, chúng nó hỏi:

- Cá đâu ra thế?

- Câu trộm ! Hai thằng kia vẫn còn câu tiếp, tối nay đốt lửa trại nướng cá đê!

Chúng nó hò reo ầm ĩ, mấy đứa thấy tôi đến thì nhường bếp, bỏ vào trong trang trí lán. Tôi làm hai món sườn sốt chua ngọt với thịt xào tiêu đen. Con An thấy tôi về thì đứng ngay bên cạnh, mặc kệ lửa nóng.Tôi gắp miếng đầu tiên, thổi phù phù cho nguội bớt, quay ra bảo nó:

- Ạ đi thì tao cho miếng này!

Nó há to , ạ dài, tôi gắp miếng thịt xào bỏ vào miệng nó. Con An mỉm cười, nhắm tịt mắt lại ăn ngon lành, xong lại thò đầu vào đòi ăn nữa, bọn con gái thấy thế thì cười rúc rích với nhau, la ó phản đối, đứa nào cũng đòi một miếng. Có đứa há miệng ạ sẵn. Con An ngại đỏ bừng mặt, tiu nghỉu bỏ vào lán trang trí. Vừa đi vừa lắc lư đầu như con lật đật.
Hôm nay thầy chủ nhiệm cũng xung phong làm món ngô bao tử xào. Lớp tôi xem ra là lớp chuẩn bị ngon lành nhất rồi, xem qua các lớp khác thấy có lớp đang cãi nhau vì không mang nồi, thiếu bật lửa, có lớp thì dựng trại thông minh quá nên đổ, dựng lại, có lớp thì trại bị gió tốc bay mất đang đuổi theo tìm. Chao ôi những con người khốn khổ!

Lúc sau thì thằng Dũng với thằng Hoàng cũng về, thằng Việt, thằng Minh về theo, tay xách ba con gà rừng, thằng Minh cầm về hai con dúi. Bọn nó ồ lên ngạc nhiên, thầy chủ nhiệm hỏi:

- Mấy đứa kiếm đâu ra thế này?

Thằng Minh nhanh nhảu:

- Lúc nãy các bạn chăng bạt thì em với Việt đi vào rừng, thấy có hang dúi nó đào dưới chân đồi, bọn em hun khói bắt luôn hai hang. Còn gà rừng là Việt thả gạo nhử vào rồi úp lưới bắt được ạ!

Thầy cười, khen:

- Gớm thật! Đi săn cơ đấy! Ngày trước thầy cũng hay đi săn lắm, nhưng từ dạo đi bộ đội thì thôi không súng ná gì nữa.

Bọn con gái bảo:

- Hôm nay con trai lại đảm thế! Vỗ tay cho con trai lớp 10D2!

Đám con trai bọn tôi được thể phổng mũi, dù gì thì hôm nay bọn mình cũng làm quá tốt còn gì nữa, nấu nướn gần xong, thằng Sơn với thằng Tùng chạy vào trong lán lấy ra hai chồng ghế nhựa, bọn con gái thì trải giấy báo, xếp bát đũa. Cả lớp ngồi quây quần ăn như đại gia đình, nhưng giây phút thời học sinh đó sao mà quý giá, cả đời tôi cũng không quên được.

Chap 30:

Buổi tối, ăn uống no nê, cả đám ngồi quây quần quanh đống lửa trại, tôi bắc một cái chạc hai bên, xiên que tre nướng cá, cứ ba đứa ăn chung một con, rí rách cả tối. Mở màn, Hoàng đàn bài Triệu đóa hồng, tặng ai thì ai cùng biết rồi đấy. Sau đó là thầy chủ nhiệm đàn, hát bài Huyền thoại mẹ. Đến tôi, mới võ vẽ tập đàn có 3 tháng, cũng đệm bài Pround of you cho con An hát. Giọng hát trong vắt, thuần khiết lại vang lên, cả lớp đồng loạt im lặng nghe nó hát. Nhưng nó hát cả lớp nghe mà sao tôi cứ cảm giác mơ hồ rằng bài hát đó dành cho tôi. Có lẽ tôi đã ngộ nhận quá chăng, hay sự thực là như thế?

Hát hò chán chê, hết đứa này đến đưa kia hát ngêu ngao, mà thảm họa nhất là anh cốt đột, giọng ca Chaien khủng bố cả lớp, đàn thì hay mà sao hát thì như con trâu già rống. Ngồi một lúc, củi cháy gần hết, tôi với thằng Tùng đi kéo về hai khúc cây to, tha hồ đốt, vẩy thêm vài thìa dầu ăn vào, lửa lại cháy bùng lên, nổ lách tách. Đứa nào đứa nấy giờ no toàn cá thịt, rửng mỡ nghĩ ra trò kể chuyện ma. Tôi nháy thằng Việt, nó gật đầu hiểu ý.Sau đó, thằng Dũng bắt đầu kể, còn thằng Việt thì len lén nấp ra sau tấm lưng hộ pháp của thằng Dũng, lấy đồ nghề ra hí hoáy đọc đọc, lén quẳng vào lửa trại một lá bùa, tay bắt quyết nhanh gọn, không ai phát hiện cả. Giọng đọc trầm trầm của nó bắt đầu câu chuyện:

- Năm 53, chiến tranh bom đạn khắp nơi. Làng mình, cách chỗ này độ hai chục cây thôi, nổi tiếng lắm ma nhiều quỷ. Làng có ông Thịnh làm nghề giết mổ lợn, lắm lúc say rượu đánh bừa người nên không ai dám dây vào, ông ý muốn làm gi mặc ông ý. Nhưng sinh nghề tử nghiệp, ông Thịnh giết mạng sinh linh vì tiền thì có ngày bị giết lại. Mấy hôm gần rằm tháng 5, vào hè oi bức, người làng ra cả ngoài hè với bờ đê hóng mát, bao giờ có kẻng báo động lại chạy về. Nhiều người ngồi ngoài đê thấy ông Thịnh dạo này hay giờ bờ sông nói lảm nhảm một mình, ai lại hỏi han thì bị lão trợn trừng mắt đuổi đi. Hàng xóm xung quanh nhà cũng bảo không biết dạo này nhà lão có chuyện gì mà lợn kêu ụt ịt cả đêm, trong khi nhà ông Thịnh đến tờ mờ sáng mới đưa lợn về mổ, còn đằng này giữa đêm tối om om, trong vườn lại cứ có tiếng sục sạo đào bới, tiếng lợn mẹ gọi con. Có người còn quả quyết thấy con lợn to như con trâu, đen sì sì nằm tựa lưng vào tường nhà ông Thịnh…..!

Nghe đến đấy, bọn con gái bắt đầu sợ, nem nép dần vê phía bọn con trai, mấy đứa ngồi cạnh thầy thì túm chặt lấy cổ tay thầy, thỉnh thoảng lại ngoái ra sau xem có gì không. Nó ngừng ngừng lại chút rồi kể tiếp:

- Chuyện con lợn có hay không, chẳng ai dám bảo giả hay thật. Chỉ thấy ông Thịnh càng ngày càng lạ, rồi cũng đóng cửa lò mổ, không làm ăn gì nữa, đêm đêm, mấy nhà xung quanh nghe trong nhà ông Thịnh vang lên tiếng kêu khóc, van vỉ của ông, nhưng hễ cứ ai chạy sang đến đất nhà ông thì tiếng kêu lại thôi, trong nhà có giọng đàn ông quát ra: "Vào vào ăn trộm à?". Độ chục hôm sau khi ông Thịnh đóng cửa lò mổ, như thường lệ, sáng nào bà vợ ông cũng từ nhà dưới lên gọi chồng ăn sáng. Hôm nay bà mở cửa ra thì hét toáng lên, hàng xóm nghe vậy liền kéo cả sang xem có chuyện gì. Nào ngờ, ông Thịnh đã chết ngồi trên ghế từ bao giờ, bên cạnh là con dao mổ lợn be bét máu. Nhưng mà….cái kinh hãi hơn là…. Bụng ông thịnh bị mở banh lòi cả ruột ra ngoài, còn mặt ông thì đã lóc hết da thịt, phơi lên trên đùi, lộ ra xương hàm, xương gò má trắng bóc, hai mắt trợn ngược nhìn thẳng ra cửa!

---------------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite
. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.

– Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
---------------------------------

Bọn con gái kêu ré lên, có đứa sợ suýt khóc, càng giữ chặt đám con trai hơn nữa. Con An sợ quá nhảy tót vào lòng tôi ngồi, hai tay cầm chặt tay tôi, run run sợ hãi. Tự nhiên lại nhảy gọn vào tự nhiên thế nhỉ, nhưng mà tôi lại thích thế, lắm. Mũi hit hít mùi hương quen thuộc thoảng qua, tay thì giữ chặt lấy bàn tay nhỏ bé của nó như muốn che chở. Thằng Dũng thì kể tiếp:

- Sau đám táng mấy ngày, bà vợ cũng tự nhiên lao đầu xuống giếng chết, xác trương phình lên người ta mới biết, vớt lên. Từ dạo đó, đất nhà ông Thịnh bỏ hoang không ai ở, trẻ con cũng chẳng dám bén mảng vào, đêm đêm, thi thoảng nghe tiếng khóc não nề, ai oán ở bên giếng, một người đàn bà tóc bạc trắng, ngồi trên thành giếng khóc. Có vài người bạo lắm, vào hẳn vườn nhà ông Thịnh, thi gan xem ai ở lâu nhất. Một trong số đó là bác tớ, ông là người ở lại cuối cùng và cũng là người ở lại lâu nhất, nhưng cũng là người chứng kiến điều kinh khủng nhất. Lúc chúng bạn đã sợ bỏ ra cổng hết, bác tớ mới từ từ đi ra ngoài, bỗng nhiên gió thổi lay rặng bạch đàn xào xạc, từ trong góc tường có bóng người ục ịch, đen sì sì bước lại gần chỗ bác đứng, bác sợ quá chạy cắm đầu cắm cổ ra cổng, mấy người bạn vẫn còn chờ ở đó, cả đám kéo nhau về nhà sạch. Bác và ba người bạn nhìn lại khu đất lần cuối, ngay lập tức cả hai há mồm kinh hãi, trên ngọn bạch đàn là một bà tóc trắng tinh, xõa dài xuống tận gốc, đứng trên đó khóc rưng rức, tiếng khóc ai oán vang vọng bốn phía, ở trên bờ tường đá, một người to béo nặng nền đang lắc lư đi trên mép tường thằng về chố mấy người, cười khanh khách ghê rợn.

Nghe nó kể đến đây, cả đám im bặt, bỗng nhiên trong bìa rừng xa xa vọng lại tiếng cười khanh khách vang hòa trong gió, xen lẫn tiếng khóc não nề, ỉ ôi kéo dài, gió thổi càng lúc càng mạng, đống lửa bị thổi tạt bập bùng tưởng tắt. Cả lớp gào ầm lên, kéo nhau trốn sạch vào trong lán, riêng có ba thằng tôi, thằng Minh, thầy chủ nhiệm là vẫn ngồi lại. Con An cứng chân không chạy được, ôm chặt lấy tôi, khóc òa lên sợ hãi:

- Á á á! Hưng ơi! Ma! Ma về đấy. Ông Thịnh ở gần đây nên đến giết mình đấy Hưng ơi! Hức hức hức!

 

Tôi thấy gió thổi thế cũng hoảng lắm, biết là thằng Việt bày trò nhưng vẫn thấy sợ, lạnh toát sống lưng. Chợt nhận ra tay mình chạm phải cái gì mềm mềm, âm ấm, tôi mới nhìn lại. Con An sợ quá nên giữ rịt lấy tay tôi, ghì vào ngực nó lúc nào không hay. Tôi nóng bừng tai, cố rút tay lại mà không được, mới nói:

- An ơi! Tay!

Nó nín khóc, nhìn xuống, thấy tay tôi thế thì nó giãy ra, đánh bùm bụp vào người tôi xong giận dỗi, chẳng nói chẳng rằng, ngứng nguầy bỏ vào trong lán. Ô hay nhỉ? Thế chẳng lẽ mọi lỗi là do tao à? Mày cũng có phần chứ An, tự nhiên lại giận mình, đúng là đồ con gái.

Con An giận dỗi bỏ vào lán, tôi vội đứng dậy đuổi theo, thằng Việt ngồi sau cười hô hố, kêu:

- Thôi anh với Thiên Bồng nguyên soái về trông xưởng đây, chú cử ở lại mà nghịch nhé, mai các anh lại lên quậy nữa!

Tôi gẩy chân vào mông nó, xua xùy xùy:

- Cút, phắn, xéo, biến! À mà mai mấy giờ mày lên?

- Chắc tầm 9-10h gì đấy, mai bọn tao đến học thể dục xong mới về!

- Ờ. Thế bọn mày lượn đi cho nước nó trong!

Thằng Dũng với thằng Việt chạy xuống chỗ xe chờ, trước khi xuống, bọn nó còn quay lại, mặt nhăn nhở trêu tôi, thằng Việt thì véo vào sườn thằng Dũng, bắt chước giọng tôi:

- Ối giộ ôi, sợ quá cơ!

Con lợn cốt đột cũng hùa theo, nhại giọng eo éo:

- Sợ quá! Sợ quá! Cấu này, sờ này. Ôi đau thía! Hí hí hí!

Mặc kệ bọn nó làm trò, tôi hớt hải chạy vào lán tìm con An. Nhác thấy bóng tôi, nó vùng vằng đứng dậy, bước ra ngoài đi thẳng. Tôi hớt hải đuổi theo, chạy qua cửa, thằng Hoàng ném tôi cái đèn pin, cười bảo:

- Cầm theo này! Mà mày làm gì để chị An hấu chị giận thế?

Tôi chẳng buồn đáp, vội vàng chạy đuổi theo con An. Con này liều thật, đang đêm đen kịt thế này mà cứ phăm phăm bước không cần biết mình đang tiến vào rừng. Tôi gọi:

- An ơi! An! Đứng lại tao nói cái này!

Nó quay lại, trông thấy tôi thì càng đi nhanh, rồi chạy thằng theo con đường đất, không quan tâm đang đi đâu nữa. Tôi cũng chạy nhanh, cố bắt kịp nó. Người gì mà chạy nhanh thế không biết? Đuổi mãi, tôi cũng chạy lên sát nút nó, lúc đó, hai đứa đã chạy tuốt vào gần cái ao của thôn rồi. Bỗng dưng, con An vấp ngã lăn ra. Tôi hốt hoảng chạy tới cạnh nó, hỏi:

- Sao thế? Ngã có đau không? Tự dưng lại chạy vào đây làm cái gì không biết!

Nó cố sức đứng dậy mà không được, hình như bị sái chân rồi, tôi hỏi riết:

- Đưa chân đây tao xem nào! Có đứng dậy nổi đâu mà cứ cố!

Con An, rụt chân lại không cho tôi chạm vào, nó quát:

- Không cần!

Quát mà mặt nhăn nhó cố nén đau, càng nhìn tôi càng thương. Tôi lấy tay túm vào bắp chân nó, kéo ra, soi đèn pin vào chỗ mắt cá chân. Con An cố sức co lại không được, bèn lấy tay cạy tay tôi ra. Tôi cứ nhất quyết không buống, cố căng mắt ra xem vết thương làm sao. Kiểu này là bị trẹo rồi chứ còn sái gì nữa, thế mà còn cứng đầu không chịu cho mình xem sao. Tôi lấy trong túi áo khoác ra lọ dầu Trường Sơn, xức vào chỗ bị trẹo, con An bị chạm vào chỗ trẹo chân thì kêu ầm lên, thét:

- Đã bảo không cần mà!

Tôi rối rít xin lỗi, năn nỉ đủ kiểu, mãi rồi nó mới nguôi nguôi chút, tự dưng lại khóc òa lên, mếu máo:

- Mày toàn bắt nạt tao thôi!

Tôi dỗ dành:

- Tao xin lỗi rồi mà! Cứ mít ướt thế, lên tao cõng về!

Nó cứ dùng dằng không chịu lên, mãi tới khi tôi dọa "Ban đêm chỗ này có ma đấy, mày không nghe vừa nãy có gì à?", nó mới rúm lại, chịu để tôi cõng về. Tay bám lấy cổ tôi, nó vẫn cứ nấc lên hờn dỗi, vừa cõng nó, tôi phải vừa nhẹ nhàng dỗ dành, hứa dẫn nó đi chơi, nấu ăn cho,… hệt như dỗ trẻ con vậy. Cảm giác cõng một đứa con gái sau lưng thật là đặc biệt, ngượng đỏ cả tai, nhưng vẫn thấy thích. Nhìn thấy hai cổ tay trắng muốt ôm vòng qua cổ mình, níu nhẹ sợ làm mình đau, đầu con An tựa vào vai tôi, thở nhè nhẹ, hơi thở ấm nóng, ngại ngùng phả vào sau gáy tôi. Đường đất ở đó lồi lõm, bấp bênh lắm, ban đêm đi lại càng sợ, ánh đèn yếu ớt chỉ đủ soi một khoảng nhỏ vừa đủ trước mặt. Mỗi bước chân, tôi cố bước thật vững chãi, chỉ sợ mình hụt bước làm xóc, chân con An lại đau. Con An ngồi ngoan ngoãn, lúc sau nó hết nấc, hỏi nhỏ nhỏ:

- Hưng ơi!

Tôi mỉm cười đáp:

- Sao?

Nó lí nhí:

- Mày mệt chưa? Để tao xuống!

Đúng là cứng đầu mà, chân cẳng như thế còn ngại cái gì nữa không biết? Tôi cương quyết:

- Ngồi yên đi, chân mày có đi nổi đâu mà đi! Tao còn khỏe chán!

Nó im im, không nói gì nữa. Tôi cũng im lặng, cõng nó về tận trại lớp. Thấy hai đứa về, cả lớp kéo ùa ra, mấy đứa con gái thì đỡ con An, dìu nó vào trong, mấy đứa khác thì xúm xít hỏi tôi, thầy chủ nhiệm cũng hỏi, thấy tôi ấp úng mãi, nó đỡ lời:

- Lúc nãy nghe truyện ma xong, em sợ quá nên đi lung tung, rồi bị ngã, may có bạn Hưng tìm được em ạ!

Thầy gật đầu, cho hai đứa chạy sang khu lán y tế, gọi bác sĩ sang nắn lại khớp chân cho con An. Công việc cũng đơn giản, nắn xong, dán cao rồi bác sĩ bảo đừng cử động chân nhiều, tránh làm trặc lần nữa. Lớp xôn xao một lúc rồi thôi, ổn định lại. Thằng Hoàng với thằng Tùng vác ra mười mấy tấm nệm mút kiểu ghép hình, ghép lại thành nền lán, quét dọn cẩn thận xong phân dãy trai gái ra ngủ riêng, ở giữa chăng sợi dây dù làm rào chắn. Trước khi ngủ, chúng nó còn rúc rích, lao xao mãi, gần nửa tiếng sau mới yên ắng, chắc cả lớp ngủ hết rồi. Tôi trằn trọc mãi, ngó sang dãy chỗ con An nằm, lờ mờ thấy hình như nó đã ngủ rồi, nằm co tròn người như con cún con. Khẽ mỉm cười, tôi lại ngước mắt nhìn lên trần, vẩn vơ suy nghĩ. Chợt bên cạnh có tiếng thì thào, là thằng Minh:

- Hôm nay làm cái gì mà nó dỗi mày thế?

Tôi cố nén tiếng thở dài, đáp:

- Lúc kể truyện ma đó, nó sợ quá, tao dọa thêm nên nó dỗi, bỏ đi. Tao mới đuổi theo, nó chạy nên ngã sái chân, tao cõng nó về.

Thằng Minh xì dài, kêu:

- Chú khờ vãi đạn ra Hưng ạ! Thôi bố đi ngủ đây, mày nằm tự kỉ tiếp đi con ạ!

Nói đoạn, nó quay lưng vào trong nằm, ngọ nguậy lúc xong ngủ khì, ngáy như kéo bễ. Tôi cố ngủ lại gặp phải tiếng ngáy của nó, bèn trùm cái gối bịt tai lại, nằm thiu thiu lúc xong ngủ luôn.

Sáng hôm sau, tôi dậy từ sớm, rón rén bước qua đám cùng lớp đang nằm ngủ la liệt. Bước ra ngoài cửa lán, tôi đi vòng vòng xung quanh, hít thở không khí trong lành của buổi sớm. Nhác thấy mây cây tre vứt lăn lóc, tôi lựa lấy một cây, phạt bớt đoạn đầu đi cho cầm vừa tay. Trong đầu lẩm nhẩm lại các câu khẩu quyết, động tác của bài Thái Sơn Côn, vừa đọc thầm khẩu quyết Hán Việt, vừa tập lại thế côn. Kết thúc bái tổ, tôi chợt nghe sau lưng có tiếng vỗ tay rào rào, hú ầm ĩ. Hóa ra trong lúc tôi mải mê tập côn, bọn cùng lớp đã dậy từ bao giờ, nghe tiếng rít gió nên chúng nó mới ngó ra xem. Con An ở trong lấp ló nhìn ra, cười toe toét, thấy tôi nhìn, nó lại rụt vào, trốn sau lưng con Phương Anh. Thằng Hoàng chạy ra vỗ vai tôi, kêu:

- Rõ ràng là biết võ nhé, giỏi thế mà cứ giấu nghề. Bao giờ chỉ anh em vài chiêu đê mày!

Tôi cười, bảo:

- Để tý nữa thằng Dũng đến thì nó chỉ cho cặn kẽ. Thằng đấy bẩm sinh để luyện võ rồi, môn nào nó cũng học, tạng người to như mày thì học cầm nã thủ giống nó đi.

Mấy đứa khác cũng xúm vào nài nỉ, nhờ tôi xin hộ cho học thằng Dũng. Tôi gật đầu tất, phen này thằng cốt đột tha hồ mệt. Sáng hôm đó, bọn tôi ăn sáng bánh mì pate, xong rồi đứa nào đứa nấy tản mát qua trại khác chơi hoặc đi dạo quanh quẩn chỗ gần bìa rừng, chẳng có đứa nào dám đi sâu vào trong cả. Bọn con gái có mấy đứa ở lại chơi với con An, một lúc sau thấy con An nói gì đấy, chúng nó đi ra ngoài hết cả, còn gọi với lại: "Có chắc là ở đấy được không, thôi tý bọn tao đem cho cái gì về chơi nhé!", con An vẫy vẫy tay, mỉm cười chào.
Lúc chúng nó đi khuất, tôi nhìn vào thấy con An mặt buồn xo, ngồi tiu nghỉu trong lán, lấy truyện ra đọc. Tôi cũng chẳng buồn đi chơi, mò vào trong, ngồi xuống bên cạnh nó, cười cầu tài. Con An nhìn tôi, ngơ ngác hỏi:

- Mày bị hâm hả Hưng?

Thấy tôi vẫn nhăn nhở, nó phì cười, đập quyển truyện vào mặt tôi, xong trùm cái chăn lên đầu. Tôi xoáy vào đầu nó, để nó kêu oái oái, chui ra ngoài mới thôi. Con An nhìn tôi, đỏ bừng mặt trông đáng yêu lắm, hai má bụ bụ cứ hồng lên. Tôi bẹo má nó, cười:

- Đi chơi không?

- Què thì đi trồng cây chuối mà đi à?

- Tao cõng mày đi!

- Thôi! Mày nhìn cao hơn Tây, gầy hơn Ta, cõng sao nổi!

- Hay mày sợ mày béo quá nên nặng?

Con An tức khí, vênh cái mặt lên, lúc lắc đầu, bướng bỉnh:

- Có mày béo thì có! Tao là người đẹp dáng chuẩn đấy!

Tôi mỉm cười, lầm bầm:

- Ờ An hấu!

Nói bé thế mà nó cũng nghe được, quắc mắt hỏi tôi:

- Con lợn Hưng! Mày bảo sao cơ?

Biết mình nói hớ, tôi ấp úng:

-Ờ…ờ…ừm….thì….thì….!

Nó nghênh cái đầu, ngô nghê cắt nghĩa chữ "An hấu", lúc sau, hình như nó hiểu chữ "hấu" là gì rồi. Mặt con An đỏ lựng, thét lên:

- Á á á! Tao biết rồi. Thằng biến thái, đồ bệnh hoạn, con lợn đồi trụy! Đến cả tao mà mày cũng…!

Xong mặt nó lại mếu mếu mếu, rồi sụt sịt. Tôi hốt hoảng, lấy phong kẹo chocolate trong balo ra dỗ nó:

- Ấy ấy ấy! Đừng có khóc! Tao đùa thôi mà, thôi ăn socola cho ngọt giọng nhé!

Vừa dỗ, tôi vừa bóc sẵn phong kẹo ra, dử dử trước mặt nó. Con An mặt vẫn hờn dỗi, giật lấy thanh chocolate, đưa lên miệng cắn miếng, nuốt hết, nó lại òa lên:

- Tao biết mà! Mày để tao què chân, xong giờ mày không đi đâu mà ở đây trêu tao chứ gì! Mày toàn bắt nạt tao, tao….tao…hít le mày!

Nó giơ ngón tay út với ngón nhẫn ra trước mặt tôi, khóc tu tu. Rồi nó cắn thêm miếng chocolate, xong lại mè nheo một câu, cứ kể tội tôi xong một câu nó lại cắn một miếng, trông ngộ thật, lớp 10 gì mà như em bé, vừa khóc vừa ăn. Tôi mỉm cười, lấy tay vuốt nhẹ hai hàng nước mắt trên má nó, vỗ về:

- Thôi mà! Lỡ lời có tý, làm gì mà giận dai thế. Giận nhiều mau già đấy!

Lúc sau nó mới nín khóc, lấy cái bình nước Đèn đom đóm, vừa sụt sịt vừa ngậm miệng vào ống hút, hút nước mơ tráng miệng. Tôi sấn lại gần hỏi:

- Thế có đi chơi không?

Nó gật gật đầu, mắt vẫn ngấn lệ. Tôi lại gần, bế thốc nó lên, nó còn chưa hết ngỡ ngàng thì tôi đã đặt nó ra ngoài lán rồi. Đặt nó ngồi lên ghế, tôi với tay lấy đôi giày thỏ của nó, giúp nó xỏ vào chân. Đến chân trái bị trẹo thì tôi không dám ấn giầy mạnh, tháo hết hết dây giày ra, ướm chân con An vào rồi mới xâu lại dây giày. Con An ngồi trên, ngượng quá quay mặt nhìn đi chỗ khác, nhưng thỉnh thoảng vẫn liếc qua nhìn lén tôi buộc dây giày cho nó. Đang lúi húi thắt dây giày, tự nhiên sau lưng tôi có tiếng loảng xoảng. Tôi giật mình ngưng tay, nhìn ra sau. Thằng Vĩnh A2 đá cái xô lăn ra đất, xung quanh nó là mấy thằng đứng lố nhố, nhìn hai đứa tôi chằm chằm. Tôi đứng dậy, hất hàm hỏi:

- Chúng mày muốn gì?

Thằng Vĩnh nhếch mép cười:

- Hôm nay đất lạ,mày không có bọn sân võ đâu. Đéo có chó cậy gần nhà được nữa!

Tôi cười khinh khỉnh, hỏi xoáy:

- Thế hôm trước vẫn chưa thấm đòn hả?

Thằng Vĩnh bị gợi lại nỗi nhục lần nọ, sôi tiết gào lên:

- Chúng mày đâu! Trả thù cho thằng Trung!

Một đám 7 thằng ồ lên, tôi liền giật lùi ra sau tránh bị bao vây, đứng ngay bên cạnh con An để tiện bề bảo vệ nó. Con An nhoài người ra, với lấy cây côn tre sáng nay đưa cho tôi, tay nó thì cầm một đoạn ngắn hơn. Cầm được cây côn trong tay, tôi mừng thầm:

 

- Phen này thì chúng mày nát thịt với bố!

Hai thằng bên nó lao lên trước, tôi thản nhiên chĩa mũi côn ra, chọc liền bụng mỗi thằng ba phát. Bị thúc mạnh vào bụng, hai thằng thở không ra hơi nữa, tiếng hít thở cố nghe như vừa bị hoạn. Ba thằng khác lao vào, tôi điểm mũi côn vào vai, đùi, cổ tay, ống đồng, thuận chỗ nào là gõ cho phát vào chỗ đó, ba thằng liền rụt lại. Đang hăng máu đánh, tôi tiến lên trước, đánh thế loạn đả, vung côn đập vù vù, cứ chốc lại nghe tiếng tre đập vào da thịt "Cạnh! Cộp!", tiếng kêu ai ái của bọn A2. Nhưng vì quá mải mê đánh mà tôi không nhận ra là chúng nó kéo thêm ngày một đông, ít cũng phải gần hai chục thằng. Tôi dần dần bị quây vào giữa, cứ lần lượt chúng nó vào đánh, dính đòn lại rút ra ngoài nghỉ, thằng khác vào thay. Sực nhớ ra còn con An, tôi vội quay đầu lại thì lối đã bị chặn. Đành chừng nửa tiếng thì tôi thấy thấm mệt rõ ràng, hai vai, tay, hông mỏi rã rời mà vẫn cố đánh, lại thêm nãy giờ dính đòn nữa, may mà chỉ là đòn đánh với vào nên lực giảm đi nhiều, tuy vậy mà đau phết, tôi cố nhịn đau trụ lại. Lùi dần về tới chỗ con An, tôi chỉ hi vọng đánh cầm chừng bảo vệ nó được, chờ bọn lớp về. Chợt sau lưng tôi có tiếng con An kêu thét lên, tôi hoảng hồn nhìn ra chỗ nó. Không biết thằng nào giật cây tre trên tay nó để vụt tôi, giằng co thế là con An ngã nhoài ra, đè lên chỗ chân bị trẹo, đau đến mức nó phát khóc.
Trông thấy con An bị xô, tôi sôi máu, gào lên, không còn biết nương tay là gì nữa, gặp thằng nào cũng bổ mạnh côn vào những chỗ hiểm yếu. Thoáng thấy thằng nào để lộ đỉnh đầu hay thái dương, mang tai, ức, hầu là tôi dồn sức bổ vào. Chúng nó sợ quá phải lấy tay che lại chỗ hiểm, bị tôi vụt bầm cả tay, chạy vội ra ngoài kêu giời kêu đất. Trông thấy có một thằng để ức sơ ho, tôi thọc mạnh mũi con vào, thúc liên tiếp hai nhát. Thằng đỏ rú lên, vật ra đất, mặt đỏ gay, máu dồn cả lên mặt, cố hít thở mà không được, giọng nghẹn lại. Bên nó, một thằng hét to:

- Nó giết người rồi!

Đang điên, tôi không còn quan tâm nữa, chỉ thằng mặt thằng đó, quát:

- Cái đm nhà mày! Bố giết cả con cụ tổ nhà mày nữa chứ giết mình mày thôi à?

Thấy tôi cục lên, chửi cả tổ tông nhà nó, nó sửng cồ lên, quát:

- Mày sủa lại lần nữa xem nào?

Tôi vọt lại gần nó, quơ côn vụt lừa một đòn, nó vội đưa tay chụp, nhân thế đó, tôi nắm tay đấm móc một đòn vào thằng hàm thằng đó, giật cây côn lại, vụt quét ngang chân đốn ngã nó ra, gằn giọng:

- Bố sủa này! Mày nghe sướng chưa con?

Bọn A2 thấy tôi mất kiểm soát, đánh không còn biết nương nữa thì chùn lại, dạt dần ra. Đúng lúc đó, có một người bước lên đồi, đánh tiếng:

- Êu con chó bốn mặt, bố trốn thể dục lên chơi với mày đây!


Lên Đầu Trang

TRANG 10